Thứ Ba, ngày 24 tháng 2 năm 2015

XUÂN 2015



Tài lộc

Bay lên nào

Nghênh xuân

Trẩy hội Văn Miếu

SỰ TÍCH HOA TRẠNG NGUYÊN

SỰ TÍCH HOA TRẠNG NGUYÊN

CHUYỆN TA: Dân gian Việt Nam xưa kể rằng: “Một cậu học trò lên kinh ứng thi, thấy một rừng cây lá xanh thấp ven đường. Đến khi thi đỗ trạng nguyên trở về làng. Anh bỗng nhận thấy trên ngọn của rừng cây lá xanh thấp ngày nào, giờ trở thành màu đỏ, dường như rừng cây lá thấp cũng đang chúc mừng anh thi đỗ. Từ đó, anh gọi loài cây này là cây hoa Trạng Nguyên. Cây hoa Trạng Nguyên tượng trưng cho nét cao quí nhưng mộc mạc dịu dàng. Nó biểu hiện sự đoàn tụ, niềm hạnh phúc, bình an và niềm tin tưởng ở tương lai. Ngày nay, trong mùa giáng sinh, tết dương lịch, người Việt Nam thường chưng cây Trạng Nguyên trong nhà, biểu tượng cho một năm mới nhiều niềm vui, may mắn, nhất là con cái học hành đỗ đạt.


CHUYỆN TÂY: Cứ vào đêm Giáng sinh, ở một thị trấn nhỏ sát biên giới Mêhicô, người ta lại thấy ánh sáng của mười hai ngọn nến chiếu qua ô cửa sổ của một nhà thờ bằng gạch cũ kĩ.
Phong tục này đã có từ nhiều năm, và đó là lúc mọi người mang theo một món quà để mừng ngày Chúa ra đời. Từ trẻ đến già, mọi thành viên trong các gia đình đều hướng đến khung cảnh thiêng liêng ấy, kính cẩn cúi đầu và đặt quà lên bàn thờ Chúa.
Vào một đêm Giáng sinh nọ, có cậu bé mồ côi đứng một mình trước cửa nhà thờ. Cậu ao ước được mang quà dâng Chúa như những gia đình kia, nhưng quá nghèo, cậu chẳng có gì để làm quà cả.

Thứ Năm, ngày 19 tháng 2 năm 2015

Trandinhbich- Bốt Hàng Đậu


Trandinhbich. 5.1.2015 - Bốt Hàng Đậu

Bốt Hàng Đậu phiêu bồng trong gió lạnh
Đêm sương giăng phố cổ sa mù
Chân lạc bước lâu đài mờ trí nhớ
Thành quách nào nghiêng mãi bóng trăng lu

Trandinhbich - NHẤT TÂM NHẤT PHẬT

Trandinhbich - 6/1/2015

NHẤT TÂM NHẤT PHẬT

Phật ư là Phật
Tượng ư là tượng
Phật không phải tượng
Tượng chẳng thành Phật

KHOAI ƠI, KHOAI !

KHOAI ƠI, KHOAI !

Cả năm nay, mình dặn chị hàng xóm, mỗi tuần nấu cho một nồi khoai, khoai bở. Không no béo gì nhưng thèm khoai, vậy thôi. Nhớ hồi 80, ở quê đi mót khoai nước lụt, móc được mấy củ tướng ngâm vài ba ngày dưới nước lũ, đem về luộc lên, mùi thơm ủng lan khắp xóm, ăn sướng lòi, nhớ mãi. Ở Hà Nội, khoai là món ăn chơi, quà phố, vui thôi. Nhưng dân quê xưa thì khác, khoai gắn với từng đồng làng, từng thế hệ già trẻ lớn bé, máu dân quê mấy chục năm trước chảy rần rần là nhờ khoai cả đấy. Đi học về, mẹ cho củ khoai, sướng thôi rồi. Sáng khoai, trưa khoai, tối khoai, đêm cũng khoai. Khoai luộc, khoai nướng, khoai khô, khoai deo (dẻo),cháo khoai, bánh khoai....Đi đâu cũng khoai, đồng làng đồng nhà, khoai xanh mướt mát. Ngọn khoai để luộc chấm nước mắm cáy, thân rau nuôi lợn chăm trâu, củ thì người dùng, chẳng có loại cây nào "toàn diện" như khoai các bác ạ.

Nay xa quê, thi thoảng đêm đêm gặp các bác bán khoai rong, mùi thơm lừng phố, lại thèm lại nhớ. Ôi chao, khoai ơi, khoai...!


RAU SẠCH

RAU SẠCH

Em hỏi mua rau sạch, bà bán rau bảo "Chỉ còn rau cave thôi".
Em buồn lắm các bác ạ.

CÔ YÊN TÂM ĐI


CÔ YÊN TÂM ĐI

Cháu học thế nào hở cô? 

Ồ vâng, cháu ngoan, cơ bản tốt... 

Cảm ơn cô, ý tôi là cháu nó có vấn đề gì cần bố mẹ nhắc nhở thêm hay không? 

À vâng, không hiểu sao cháu nó hay lơ đãng trong giờ viết chính tả... 

Ồ, tưởng gì, cô giáo yên tâm đi, đặc điểm này di truyền từ bố cháu cô ạ.