Thứ Hai, 2 tháng 1, 2017

ƠN XƯA THẦY ĐÃ ĐÒN ROI

... ƠN XƯA THẦY ĐÃ ĐÒN ROI
ĐỂ NAY CON MỚI NÊN NGƯỜI TỪ TÂM ... 

 Nhớ lại, hồi học lớp 2 ở trường cấp 1-2 Xuân Giang, chữ mình thời xấu quá là xấu, cô rèn không nổi, bắt xoè tay vụt thước mấy lần, lần nào cũng mếu, đau lắm, về không dám nói, kinh nghiệm là mẹ sẽ mắng mình thêm. Năm lớp 5, học ở trường cấp 1-2 Xuân An, nghịch quá trời, thầy Huề chủ nhiệm vụt ba vụt (thước tây dài 70 phân, dầy 1 phân), đau cả tuần ráng chịu, về không cầm nổi đũa và cơm, tịnh không dám kêu gì với ai, sợ bố biết được lại ăn thêm đòn can tội cho đi học mà không chịu học lại còn làm phiền đến thầy. Năm lớp 7, trốn buổi lao động trồng cây, cùng với bọn Manh Nguyen , Toàn Việt... chui vào phòng học đập bàn hát nghêu ngao, bị cô hiệu phó bắt sống. Cô hỏi đứa nào đầu têu, mình nhận, cô phạt một mình dọn 2 hố phân cái hố xí chung của 2 trường. Dọn thế nào đến sạch hết ... mùi thì cho nghỉ. Hiệp sĩ một mình một xẻng chiến đấu trọn 1 buổi sáng với 2 cái hố đầy ắp phân, thôi, không tả kỹ nữa nhé. Về chả dám nói với ai, sợ bố cáu bắt dọn tiếp hai cái hố nhà mình thì chỉ có nước...dạt nhà đi bụi mất. Và những lần tẹp nhẹp khác không kể ra đây mất thì giờ người đọc. 
Đến giờ, vẫn còn nhớ rõ những cột mốc bị thầy cô phạt, vụt...như những kỷ niệm đẹp của một thời học trò nghịch dại. Dù bị đòn nhưng chưa bao giờ dám láo lếu với bất cứ thầy cô nào phạt mình. Bố dạy "không thầy đố mày làm nên" từ những buổi bố đưa đi học vỡ lòng nó lừng lững trong sơ tâm không bao giờ dám quên. Đến bây giờ, con gái học lớp 3 rồi mà mình cũng không dám hạ cái tiêu hiệu ấy xuống, nó là CHÂN LÝ CỦA MỌI NỀN VĂN HOÁ, dù ở bất cứ thời đại nào. Đạo nghĩa làm người có 3 hình ảnh phải thờ: Quân - Sư - Phụ. Trên hết là Vua, sau Vua là thầy, sau Thầy mới đến Cha. Nay Vua không còn nhưng Thầy thì muôn đời còn. Thầy còn thì Đạo vẫn còn. 
Mấy hôm này, đọc báo biết có Thầy giáo Lâm Minh Hào ở xứ Huế giận lũ học trò lớp 6 nghịch dại, thầy vụt thước sưng chân, gia đình cùng nhà trường làm um ỏi lên, thầy phải đến tận mỗi gia đình xin lỗi, có khi còn bị kỷ luật abc này nọ, đau lòng quá. Vẫn biết vụt học trò thì không nên, nhưng có cần phải làm người thầy khổ Tâm đến thế không? Hay từ nay thầy Hào dạy cứ dạy, chúng nó nghịch cứ nghịch, chúng nó không học thì kệ ông bà chúng nó. Học đến lớp 6 không viết nổi tên mình, học đến lớp 9 mà nhân chia cộng trừ trong khoảng 2 chữ số cũng không xong, nhé, nhé? Được không? Nếu nhà trường cho rằng Thầy Hào không được trách phạt lũ chúng thì cũng được thôi, chỉ cần nhà trường nhận lại tất cả những trường hợp cá biệt mà các thầy cô trả lại, cho ngồi riêng một lớp tự học với nhau. Xem cha mẹ chúng chịu nổi nhiệt không? Này các nhà đạo đức, đừng đạo đức giả, đừng vòng vo, chỉ cần trả lời gọn là "được" hoặc "không". Chịu được thì cứ thế mà thành người như cha mẹ chúng muốn. Nhà trường sẽ được tiếng là hết lòng vì các phụ huynh có học sinh cá biệt. Còn bậc cha mẹ nào nghĩ rằng họ có thể dạy con họ giỏi hơn cả thầy cô giáo thì mạnh dạn đón con về dạy riêng con mình là tốt nhất. Ồ, vẹn cả trăm đường! Đừng lên lớp Thầy Hào về đạo làm Thầy, đừng đòi hỏi Thầy Hào phải tận tâm tận trí tận lực dạy con cái các người nên người khi chính các người không trọng ơn Thầy. Đừng đạo đức giả, nhé. 
 Tự nhiên muốn khóc. Thầy Hào không giận thì trò có thành người mạnh mẽ được chăng? Thầy Hào không dạy thì chúng mày có trở thành những đứa con có hiếu được không? Xin thưa nhanh: Không! Không bao giờ! 
 TÔI KÍNH TRỌNG TẤT CẢ NHỮNG NGƯỜI THẦY ĐÃ DẠY TÔI, DẠY BỐ MẸ TỔ TIÊN TÔI, DẠY CON CHÁU MAI SAU CỦA TÔI. XIN THẦY CỨ PHẠT CỨ VỤT ĐỂ CON TÔI THÀNH NGƯỜI TỬ TẾ, TỪ TÂM VÀ CÓ ÍCH. NẾU LÚC NÀO ĐÓ TAY THẦY ĐÃ YẾU MÀ KHÔNG VỤT ĐƯỢC NỮA THÌ XIN THẦY CHO TÔI ĐƯỢC BIẾT ĐỂ TÔI XIN LÀM THAY THẦY VIỆC ĐÓ. THƯA THẦY!

TĐBích - Không đề

TĐBích - Không đề

Anh về cải đã lên ngồng 
Cỏ may bạc lối bến không bóng đò ......
 

TĐB - ---MẤY ĐỘ HOA VÀNG---

---MẤY ĐỘ HOA VÀNG---
(TĐB 23.12.2016)

Nhớ mùa đông năm xưa

Em về không ngoái lại

Cải vàng ngoài bãi sông

Khóc cho tình khờ dại... ... 

 
Trong hình ảnh có thể có: thực vật, hoa, bầu trời, ngoài trời và thiên nhiên

Thứ Năm, 8 tháng 12, 2016

Trandinhbich --- Tha thứ

Trandinhbich. 10.10.2016

Tha thứ

Hình như tôi vừa mới tha thứ cho mình tất cả
Những vô minh sân hận của tháng ngày xa
Cả những nợ nần ân oán ở hôm qua
Và mê muội trong tất cả ngày sắp tới...

Thứ Ba, 1 tháng 11, 2016

CHỦ ĐỀ SEMINA 1 - MÔN ĐLCMĐCSVN


CHỦ ĐỀ SEMINA 1 - MÔN ĐLCMĐCSVN 
CHÚ Ý: Các nhóm được phân công theo thứ tự chủ đề dưới đây. Các nhóm đều phải chuẩn bị thuyết trình semina1 bằng Slider. Tổng số Slider không quá 20/1 chủ đề. Số từ/1Slider không quá 40. Tất cả thành viên nhóm đều phải thuyết trình. Thời gian thuyết trình của mỗi nhóm không quá 8 phút.

NHÓM 1- Đề 1- Sử dụng TLTK 13/kỳ 1 phân tích tác động của Nghị quyết khoán 10 (1988) đối với nông nghiệp Việt nam trong 30 năm qua.
Gợi ý:
+ Tóm tắt vai trò khoán hộ đã cởi trói quản lý sxnn, đưa VN từ một nước đói ăn trở thành nước Xk gạo. Số liệu chứng minh
+ Phân tích sự thăng trầm của ý tưởng từ khoán hộ - khoán chui- khoán 100-  và kết thúc bằng khoán 10 (nghị quyết 10 của Bộ Chính trị 1988) để thấy tầm quan trọng của đổi mới tư duy của các nhà lãnh đạo và tác động. Dẫn chứng thực tế

Thứ Tư, 12 tháng 10, 2016

Phần 8: VŨ ĐIỆU CỦA NHỮNG LÁ BÙA

Phần 8: VŨ ĐIỆU CỦA NHỮNG LÁ BÙA 

(Trần Đình Bích - Ký sự Dalat)

51) Vào thời điểm cận tử, thế giới đương đại ghi nhận nhiều kinh nghiệm khác nhau. Có trường hợp thấy luồng sáng cuối đường hầm, nhiều trường hợp khác thì thực chứng địa ngục hoặc vài người may mắn được chiêm ngưỡng thiên đàng. Tôi không biết mình đã cận tử hay chưa khi những bóng mờ xuất hiện lố nhố trước mắt tôi. Có đến 5,6 cái bóng vây quanh vong dưới sàn lầu áp mái vào thời điểm đó. Khoảng thời gian thực chắc chắn bị cắt khúc gẫy nát bởi xúc cảm của tôi đã không còn chuẩn chỉ nữa. Có vẻ như tôi đã rơi vào trạng thái mê sảng, một trạng thái khá gần với địa hạt của bóng đêm trường cửu, gọi bừa là tiềm cận tử vậy. Hình ảnh cuối cùng thấy được là gương mặt Phiên vụt hiện ra sát cận mặt tôi, méo mó, dị dạng, hoảng loạn, điên cuồng.
52) Cái gì đó khiến đầu tôi đau điếng. Cảm nhận dần dần cái lạnh ở ngực, mặt và hai tay khiến tôi choàng tỉnh. Tôi nhận ra mình đang nằm sấp dưới sàn rêu ướt. Ngay lập tức tôi biết mình đang ở đâu. Ánh sáng mờ phía sau khiến tôi cố hết sức lật mình, gượng ngồi lên. Mắt mờ nhoà, hai chân như gãy rời tê cứng không cảm xúc. Góc phòng, chỗ tôi đã kê mấy thứ đồ để leo lên trần lầu, Phiên đang nửa quỳ nửa ngồi, tay cầm cây đèn, ánh sáng đã nhạt hẳn, rọi thẳng về phía cái cửa sổ kiểu cách. Ở đó, trong khoảng không, những tờ giấy vẽ nhằng nhịt đang bốc cháy sáng rực và nhảy múa không theo một nhịp điệu bất kỳ nào. Cảnh tượng quái đản tới mức tôi quên tiệt cơn đau dữ dội trên đầu, há hốc mồm miệng. 
52) Phiên di chuyển như con tinh tinh về phía tôi, anh có sao không, tay cậu ta chạm vào vai tôi lay mạnh. Không, cái gì thế kia? Tôi thì thầm nhưng không rời mắt khỏi ảo ảnh kì dị phía cửa sổ trần lầu. Đi, phải đi ngay, tay tài xế quả quyết. Bằng một sức mạnh dữ dội, hắn xốc và lôi vụt tôi ra khỏi lầu áp mái. Tôi tuột trôi theo sức kéo, chân tê buốt nhưng nhức, đầu đau như búa nện. Phía sau lưng hai thằng, căn phòng rực sáng vũ điệu của những tờ giấy ma. Phiên rọi đèn, nắm chặt tay tôi lôi tuột luột xuống cầu thang rồi lướt qua sảnh lầu một ướt đẫm. Một giây khắc chần chừ, tay tài xế kéo tôi xuống lầu trệt bằng cầu thang ngoài. Phút chốc hai thằng đã ở ngoài sân biệt thự đầy lá thông xếp lớp. Đau và quá mệt nên tôi dừng lại thở, những hạt mưa khiến cảm giác càng lạnh hơn. Phiên vừa rọi đèn vừa kéo khiến tôi ngã chúi, cứ thế, đứng lên rồi bị kéo, rồi lại ngã mấy lượt. Cuối cùng thì hai thằng cũng vào được cái xe. Như một cái máy, Phiên vào số, vần vô lăng lao vút ra khỏi cánh cổng, ngược lên phía đỉnh con đèo Pren. 

Phần 7: THẦN CHẾT GỌI TÊN

Phần 7: THẦN CHẾT GỌI TÊN

(Trần Đình Bích - Ký sự Dalat)

44) Hẳn bạn đọc còn nhớ sự kiện trong phòng ri đô ở lầu một, sức mạnh vô hình cuồng nộ đã tấn công Phiên, nỗ lực không tưởng của tôi, sự điên rồ tuyệt vọng của cả hai cùng một may mắn không thể lý giải. Vấn đề là ở chỗ chúng tôi không có đủ thời gian và thông tin về đối thủ trong bối cảnh bị động thê thảm. Dù là một người rất bình thường nhưng tôi vẫn tuyệt đối tin rằng nếu chúng tôi nhận diện được thế lực tàn bạo ấy thì hẳn việc thoát ra khỏi nó không phải là quá khó. Tôi được dạy từ bé về thế giới này để hiểu sâu sắc rằng mọi cơ chế vận động đều có điểm yếu của nó, mọi khu rừng đều có lối đi, mọi căn phòng đều có cửa. Nhưng, với thế giới vô hình thì tôi chưa học một giáo trình nào, chưa có công trình nào lý giải tường tận cho được, do vậy, một đằng thì nó hấp dẫn chúng ta khám phá, một đằng thì nó khiến chúng ta bối rối. Trong nhiều cảnh huống nhất định rất có thể chúng ta, những động vật thở bằng phổi, ăn bằng thìa đũa dao dĩa, đi lại bằng vận động cơ học, thăng tiến bằng cơ chế bỏ phiếu dân chủ...sẽ bất lực trước nó. Chúng ta ở ngoài ánh sáng còn đối phương luôn ở trong bóng tối, chúng ta hiện hữu còn đối thủ vô hình.
45) Sau tiếng động đáng ngờ dưới lầu một, biệt thự rơi vào im lặng. Vong vẫn lắc lư lắc lư càng lúc càng dữ dội. Một cảm giác cô độc kinh khủng xen lẫn nỗi sợ hãi cứng người khiến tôi chôn chân, không khí như dưới huyệt mộ vậy. Cái gì sẽ đến? Tôi phải làm gì? Phiên bây giờ đang ở đâu? Tôi cần Phiên vào lúc này hơn bất cứ thứ gì khác. Tôi cần người bên cạnh, không cần vong. Chính Phiên là động lực để tôi vượt qua nỗi sợ, là lý do để tôi lao vào nguy hiểm ở căn phòng ri đô hoa hồng. Chính tiếng gào thét như điên dại của Phiên là thứ khiến tôi không buông tay chịu khốn.