Thứ Sáu, 22 tháng 6, 2018

CHO MỘT CUỘC TÌNH

Trần Đình Bích 22.6.2018

-- CHO MỘT CUỘC TÌNH---

Khi cánh cổng thiên đàng khép lại
Bạn cúi đầu và tim hát tang ca
Chỉ có Chúa trên cao cười ngạo nghễ
Tung đồng xu nâng chén rượu hương hoa
Này hảo thủ xin đừng ứa lệ
Đời là mây, mây thì mãi bay vèo
Bao tâm ý cũng là trò chơi cả
Như sương tàn trên mỏm đá cheo leo
Phút tám chín lạc thần ảo ảnh
Dẫu thiên tài cũng máu đỏ da người
Cứ nức nở vì đời là định mệnh
Hoa sẽ tàn, cỏ vẫn mãi xanh tươi !

----- KHI CON NÍT YÊU-----

----- KHI CON NÍT YÊU-----

Mùa hè năm 1986, tôi lên 10, tính cả tuổi mụ là 11 niên. Thằng ranh con nghịch súng bóc (còn gọi là súng bốp hoặc súng phốc) như thần, chọi quay (quê tôi gọi là chọi gụ), bắn bi đá (tự mài bằng miệng chai), đánh đáo, bắn ná thun...Hè năm ấy nắng vỡ đầu, gió Lào bỏng phổi và Uôn cúp. Tôi không biết Uôn cúp là cái gì, không hề, cho đến đêm ấy, không rõ là mấy giờ nữa, trăng mờ mờ, mấy đại ca xóm rủ nhau đi xem Uôn cúp và tôi bám càng. Cả xã Xuân An tịnh không có cái tivi nào, nhưng nhà tôi gần Xí nghiệp đóng tàu Bến Thủy, ngoài đó có cái tivi đen trắng. Mấy anh đi trước, tôi lẽo đẽo theo sau, các anh chạy ù ù nhát ma tôi, tôi đếch sợ cũng chạy ù ù theo. Sân khu tập thể Xí nghiệp đóng tàu Bến Thủy đông nghẹt người, thanh niên, trung niên, bà già trẻ con, các chị nhơ nhỡ hơn tôi tý tuổi, nhiều lắm á, tập trung thành vòng trăng khuyết mà trung tâm là cái tivi đen trắng bé tí (đó cũng là cái tivi đầu tiên tôi thấy trong đời). Nó sôi sóng, lúc được lúc không, đằng sau tivi là mấy anh thanh niên đang xoay cái cột tre, trên cái cột tre là mấy sợi râu màu trắng xếp ngang xếp dọc, lạ quá hén. Cứ mỗi lần các anh xoay trượt qua chút xíu là màn hình tivi lại sôi như nồi cơm mẹ nấu, mấy bác áng chừng là đại ca khu tập thể thì phải) hét ầm lên "quay lại quay lại, nựa đi nựa đi, được rồi, rồi, mất rồi, quay lại nựa đi..." cứ thế, um ti ủm tỏi cả lên. Tôi len qua chân, qua háng, qua cả biển người để vô vòng trong cái vầng trăng khuyết to đùng ấy, mấy anh thanh niên bị tôi chen bực mình quát ầm ĩ "con nít, ra ngoài đi mi", "con nhà ai ri, rúc chi tợn rứa"...ầm ĩ cả góc. Mặc kệ, tôi cứ rúc qua thôi, ai nói chi thì tự nghe, he he. Mấy chị thanh niên giật thon thót, hét ầm ĩ khi tôi vươn tay trèo qua người như hiệp sĩ bơi ếch, mãi sau này mới hiểu tại sao các chị lại hét ầm lên như thế.
Đêm đó, trận cầu đó đã đi vào lịch sử đời nít ranh của tôi. Đó là trận mà Chúa Maradona một mình chọi chết tuyển Anh. Nào ai biết Maradona là ông nào, tuyển Anh là tuyển nào, tôi chả biết, chỉ biết rằng có một thanh niên bận quần đùi áo xanh trắng số 10 dẫn quả bóng đi qua một, rồi hai, rồi ba, rồi bốn, cha mệ ơi, rồi năm cầu thủ phía bên kia, ổng sút tung cái lưới và cả cái sân tập thể như phát điên, người xem được phát điên đã đành, cả những người ở vòng ngoài tít kia (chắc chắn là không xem được rồi) cũng phát điên, hò hét tung cả đêm. Tôi suýt chút nữa bị dẫm lên người vì các bác các chú các anh chị nhảy cẫng lên sau pha bóng đó. Người lớn thật rách việc, sướng thì hét là được rồi, sao phải nhảy cẩng lên kia chứ, thêm nữa, chuyện nhảy cẫng lên là quyền của bọn ranh con như tôi hoặc quyền của những chú cún khi nô nhau mà thôi. Người lớn cơ mà, sao cẫng lên kia chứ. Trong khoảnh khắc đó và bằng cách nào đó tôi chễm chệ trên lưng một chị, chị vừa gỡ tôi xuống vừa lầu bầu "con ai ri, đứa mô ri". 

Thứ Hai, 28 tháng 5, 2018

NỖI THỐNG KHỔ THÀNH MANCHÍT


-----NỖI THỐNG KHỔ THÀNH MANCHÍT----
Khao khát cháy bỏng của fan MU là Clb nối được sợi dây lịch sử tấn công hào hoa của thời Sir Sơn vào quãng đời hiện tại, họ yêu Clb vì quá khứ hào hùng đã qua và vì nỗi cay cực lúc này, một tình yêu thống khổ. Câu chuyện của họ không đơn giản là cup vô địch gì đó, giống như mọi Clb khổng lồ khác trên thế giới, MU cần có một tâm thế và một tư thế ông chủ của mọi cuộc chơi họ tham gia, đó mới là điều fan cần nhất vào lúc này. Nhưng trời không chiều người và fan MU phải trải qua chuỗi tháng ngày đau đớn dưới thời Moyes, Giggs, Van Gaal và giờ đây là Mou - quý ngài hạnh phúc. Lối chơi tấn công được Ngài hạnh phúc hứa như đinh đóng cỗ quan khi mới đến cộng với mấy tấn tiền đổ vào chuyển nhượng và những cầu thủ thượng thặng được mang về sân OldTrafford thắp lên ngọn lửa hy vọng cho fan Quỷ đỏ trên toàn thế giới, sướng tê người nhé. Nói là làm, ngài hạnh phúc gặt hái mấy cup liền ngay mùa đầu tiên, chiếm quyền tham dự C1 danh giá...Còn gì hay hơn thế? Nếu mọi chuyện tiếp diễn thì cuộc đời quá tẻ nhạt, đời cũng như người, phải có thử thách mới làm nên lịch sử và lời hứa mới PHẢI hoàn thành. Nhà truyền giáo Barcelonaxuất hiện ở thành Manchít là thách thức thực sự, là thước đo chuẩn mực cho quý ngài hạnh phúc. Lối chơi ưu chuộng của Mou chưa bao giờ là tấn công, trí tuệ của Mou không có chương "Tấn công là lẽ sống", thay vào đó là chương "Phòng ngự đến chết", cộng với phong cách bóng Anh kị dơ lối đá Tikitaca của Pep, và thêm một thứ nữa thuộc về tính cách Mou - quý ngài bị quá khứ thành công của chính mình cầm tù, tất cả những điều kiện trên khiến giấc mơ của fan Quỷ tan vỡ. MU trở về lối chơi tù ngục, bối rối không bản sắc, phòng ngự kém tấn công tồi trước bất kỳ đối thủ nào, như một chú lừa lặc lè leo dốc, mệt nhọc khô khát, thay vì đếm xác đối thủ thì Mou đếm mỗi ngày trôi qua. Khoảng cách về phong cách và điểm số so với gã hàng xóm dần xa vời vợi. Bản chất mọi việc là ở chỗ Mou không có lá gan thay đổi chính mình. Khi bạn không đủ bản lãnh dứt tuyệt thành công của những tháng năm chọc lỗ gieo hạt nơi núi rừng thì bạn cũng không sẵn sàng cho việc sống trong thành phố rực rỡ ánh đèn màu. Mou giống như gã keo kiệt dắt bộ chiếc Kim vàng giọt lệ trên đường làng lổn nhổn đá dăm vậy, rón rén lom dom đến phát khổ phát sở. Vấn đề của MU không phải là tham dự C1 hàng năm hay lượm mấy cái cúp liên đoàn hoặc giao hữu, đổ cả núi tiền và sở hữu cả tá hảo thủ không phải để thực hiện giấc mơ tầm thường đó. Họ cần phải, bắt buộc phải xây dựng lại bản sắc tấn công mới, hiện đại, quý phái và hiệu quả. Và chừng nào còn quý ngài hạnh phúc trên băng ghế chỉ đạo thì fan MU còn đớn đau nhiều. MU phải thay đổi, đương nhiên, và ghế HLV phải hiện hữu chuyên gia mang dòng máu tấn công trong huyết quản chứ không phải một kẻ dắt bộ chiếc xe bóng loáng trên đường làng lổn nhổn đá dăm vừa đi vừa ngoái lại quá khứ vừa thở dài nghĩ đến gã hàng xóm ồn ào.

Trandinhbich --- VÔ THƯỜNG



Trandinhbich. Thứ 6 ngày 13.4.2018
----- VÔ THƯỜNG------
Vô thường 
em
vô thường 
anh
vô thường 
xác lá 
lìa cành dưới chân
hôm qua vẫy gió ngoài sân
đêm nay
rã xác 
xuống
gần 
gụi 
đêm
mải mê 
từng phút đua chen
hốt nhiên
giây lát 
bên thềm buông tay
hỡi hồn lá ở đâu đây
luân hồi
còn muốn xanh này đỏ kia ?

Trandinhbich - NOỌNG ƠI

Trandinhbich - 22.4.2018
------NOỌNG ƠI-----
Anh đi tìm mối tình Khau Vai
Đi tìm mắt yêu ái noọng
Chợ Khau Vai rượu ngô cháy họng
Váy bồng hoa xanh tia sét ái tình 
Anh tìm lúng liếng mắt xinh
Môi hồng ính lả
Noọng ới, chài slương điếp noọng
Mái à, mái ới, cú nhỉ co !
P/s: Hóng noọng ở nhà Vương.......

Trandinhbich - HOÀNG HOA TIÊN RỒNG

Trandinhbich - 30.4.2018
HOÀNG HOA TIÊN RỒNG 
Lá cờ nửa đỏ nửa xanh
Giang sơn thống nhất tung hoành năm xưa
Ai ơi vui mấy cho vừa
Còn non còn nước còn chưa quên Người
Trường Sơn dù cháy ngút ngời
Vẫn ôm cho trọn biển trời quê hương
Mười mấy năm lửa chiến trường
Miền Nam nhắc nhớ đau thương mỗi ngày
Hôm nay ăn bát cơm đầy
Mồ hôi thấm máu ruộng cày chớ quên 
Sống cho con cháu nhìn lên
Bình yên suốt cõi ba miền quê ta
Tẻ vui cũng một nếp nhà
Lửa hương nòi giống hoàng hoa Tiên Rồng
Hỡi người rong ruổi tây đông
Việt Nam một dải thành đồng yêu thương !

Trandinhbich - TRƯỜNG XƯA

Trandinhbich. 5.5.2018
---------TRƯỜNG XƯA---------
Hôm nay tôi trở về thăm trường cũ 
Nhiều nét đổi thay, sáng đẹp lên rồi
Ngày xưa mái rạ tường bồi
Còn đâu dãy ghế tôi ngồi hôm nao
Bao năm xa vắng hư hao
Tên trường cũng đổi bờ rào đã xây
Cớ sao tiểu học thế này
Trường cấp II những tháng ngày xưa đâu
Nắng trưa nóng tựa vạc dầu 
Mình tôi với lũ ve sầu râm ran !