Thứ Năm, ngày 08 tháng 12 năm 2016

Trandinhbich --- Tha thứ

Trandinhbich. 10.10.2016

Tha thứ

Hình như tôi vừa mới tha thứ cho mình tất cả
Những vô minh sân hận của tháng ngày xa
Cả những nợ nần ân oán ở hôm qua
Và mê muội trong tất cả ngày sắp tới...

Thứ Ba, ngày 01 tháng 11 năm 2016

CHỦ ĐỀ SEMINA 1 - MÔN ĐLCMĐCSVN


CHỦ ĐỀ SEMINA 1 - MÔN ĐLCMĐCSVN 
CHÚ Ý: Các nhóm được phân công theo thứ tự chủ đề dưới đây. Các nhóm đều phải chuẩn bị thuyết trình semina1 bằng Slider. Tổng số Slider không quá 20/1 chủ đề. Số từ/1Slider không quá 40. Tất cả thành viên nhóm đều phải thuyết trình. Thời gian thuyết trình của mỗi nhóm không quá 8 phút.

NHÓM 1- Đề 1- Sử dụng TLTK 13/kỳ 1 phân tích tác động của Nghị quyết khoán 10 (1988) đối với nông nghiệp Việt nam trong 30 năm qua.
Gợi ý:
+ Tóm tắt vai trò khoán hộ đã cởi trói quản lý sxnn, đưa VN từ một nước đói ăn trở thành nước Xk gạo. Số liệu chứng minh
+ Phân tích sự thăng trầm của ý tưởng từ khoán hộ - khoán chui- khoán 100-  và kết thúc bằng khoán 10 (nghị quyết 10 của Bộ Chính trị 1988) để thấy tầm quan trọng của đổi mới tư duy của các nhà lãnh đạo và tác động. Dẫn chứng thực tế

Thứ Tư, ngày 12 tháng 10 năm 2016

Phần 8: VŨ ĐIỆU CỦA NHỮNG LÁ BÙA

Phần 8: VŨ ĐIỆU CỦA NHỮNG LÁ BÙA 

(Trần Đình Bích - Ký sự Dalat)

51) Vào thời điểm cận tử, thế giới đương đại ghi nhận nhiều kinh nghiệm khác nhau. Có trường hợp thấy luồng sáng cuối đường hầm, nhiều trường hợp khác thì thực chứng địa ngục hoặc vài người may mắn được chiêm ngưỡng thiên đàng. Tôi không biết mình đã cận tử hay chưa khi những bóng mờ xuất hiện lố nhố trước mắt tôi. Có đến 5,6 cái bóng vây quanh vong dưới sàn lầu áp mái vào thời điểm đó. Khoảng thời gian thực chắc chắn bị cắt khúc gẫy nát bởi xúc cảm của tôi đã không còn chuẩn chỉ nữa. Có vẻ như tôi đã rơi vào trạng thái mê sảng, một trạng thái khá gần với địa hạt của bóng đêm trường cửu, gọi bừa là tiềm cận tử vậy. Hình ảnh cuối cùng thấy được là gương mặt Phiên vụt hiện ra sát cận mặt tôi, méo mó, dị dạng, hoảng loạn, điên cuồng.
52) Cái gì đó khiến đầu tôi đau điếng. Cảm nhận dần dần cái lạnh ở ngực, mặt và hai tay khiến tôi choàng tỉnh. Tôi nhận ra mình đang nằm sấp dưới sàn rêu ướt. Ngay lập tức tôi biết mình đang ở đâu. Ánh sáng mờ phía sau khiến tôi cố hết sức lật mình, gượng ngồi lên. Mắt mờ nhoà, hai chân như gãy rời tê cứng không cảm xúc. Góc phòng, chỗ tôi đã kê mấy thứ đồ để leo lên trần lầu, Phiên đang nửa quỳ nửa ngồi, tay cầm cây đèn, ánh sáng đã nhạt hẳn, rọi thẳng về phía cái cửa sổ kiểu cách. Ở đó, trong khoảng không, những tờ giấy vẽ nhằng nhịt đang bốc cháy sáng rực và nhảy múa không theo một nhịp điệu bất kỳ nào. Cảnh tượng quái đản tới mức tôi quên tiệt cơn đau dữ dội trên đầu, há hốc mồm miệng. 
52) Phiên di chuyển như con tinh tinh về phía tôi, anh có sao không, tay cậu ta chạm vào vai tôi lay mạnh. Không, cái gì thế kia? Tôi thì thầm nhưng không rời mắt khỏi ảo ảnh kì dị phía cửa sổ trần lầu. Đi, phải đi ngay, tay tài xế quả quyết. Bằng một sức mạnh dữ dội, hắn xốc và lôi vụt tôi ra khỏi lầu áp mái. Tôi tuột trôi theo sức kéo, chân tê buốt nhưng nhức, đầu đau như búa nện. Phía sau lưng hai thằng, căn phòng rực sáng vũ điệu của những tờ giấy ma. Phiên rọi đèn, nắm chặt tay tôi lôi tuột luột xuống cầu thang rồi lướt qua sảnh lầu một ướt đẫm. Một giây khắc chần chừ, tay tài xế kéo tôi xuống lầu trệt bằng cầu thang ngoài. Phút chốc hai thằng đã ở ngoài sân biệt thự đầy lá thông xếp lớp. Đau và quá mệt nên tôi dừng lại thở, những hạt mưa khiến cảm giác càng lạnh hơn. Phiên vừa rọi đèn vừa kéo khiến tôi ngã chúi, cứ thế, đứng lên rồi bị kéo, rồi lại ngã mấy lượt. Cuối cùng thì hai thằng cũng vào được cái xe. Như một cái máy, Phiên vào số, vần vô lăng lao vút ra khỏi cánh cổng, ngược lên phía đỉnh con đèo Pren. 

Phần 7: THẦN CHẾT GỌI TÊN

Phần 7: THẦN CHẾT GỌI TÊN

(Trần Đình Bích - Ký sự Dalat)

44) Hẳn bạn đọc còn nhớ sự kiện trong phòng ri đô ở lầu một, sức mạnh vô hình cuồng nộ đã tấn công Phiên, nỗ lực không tưởng của tôi, sự điên rồ tuyệt vọng của cả hai cùng một may mắn không thể lý giải. Vấn đề là ở chỗ chúng tôi không có đủ thời gian và thông tin về đối thủ trong bối cảnh bị động thê thảm. Dù là một người rất bình thường nhưng tôi vẫn tuyệt đối tin rằng nếu chúng tôi nhận diện được thế lực tàn bạo ấy thì hẳn việc thoát ra khỏi nó không phải là quá khó. Tôi được dạy từ bé về thế giới này để hiểu sâu sắc rằng mọi cơ chế vận động đều có điểm yếu của nó, mọi khu rừng đều có lối đi, mọi căn phòng đều có cửa. Nhưng, với thế giới vô hình thì tôi chưa học một giáo trình nào, chưa có công trình nào lý giải tường tận cho được, do vậy, một đằng thì nó hấp dẫn chúng ta khám phá, một đằng thì nó khiến chúng ta bối rối. Trong nhiều cảnh huống nhất định rất có thể chúng ta, những động vật thở bằng phổi, ăn bằng thìa đũa dao dĩa, đi lại bằng vận động cơ học, thăng tiến bằng cơ chế bỏ phiếu dân chủ...sẽ bất lực trước nó. Chúng ta ở ngoài ánh sáng còn đối phương luôn ở trong bóng tối, chúng ta hiện hữu còn đối thủ vô hình.
45) Sau tiếng động đáng ngờ dưới lầu một, biệt thự rơi vào im lặng. Vong vẫn lắc lư lắc lư càng lúc càng dữ dội. Một cảm giác cô độc kinh khủng xen lẫn nỗi sợ hãi cứng người khiến tôi chôn chân, không khí như dưới huyệt mộ vậy. Cái gì sẽ đến? Tôi phải làm gì? Phiên bây giờ đang ở đâu? Tôi cần Phiên vào lúc này hơn bất cứ thứ gì khác. Tôi cần người bên cạnh, không cần vong. Chính Phiên là động lực để tôi vượt qua nỗi sợ, là lý do để tôi lao vào nguy hiểm ở căn phòng ri đô hoa hồng. Chính tiếng gào thét như điên dại của Phiên là thứ khiến tôi không buông tay chịu khốn.

Phần 6: MẶC CẢ VỚI VONG HỒN

Phần 6: MẶC CẢ VỚI VONG HỒN 

(Trần Đình Bích - Ký sự Dalat)

35) Tìm đi, tìm ngay đi. ....Vong lầm bầm gắt gỏng với tôi, mắt vong hoang dại xoáy vào không gian cắm thẳng vào mắt tôi, trừng trừng. Tìm cái hộp cho tôi đi....Hộp nào? Hộp nào chứ? Tôi mê sảng hỏi lại vong. Hộp đựng cái gì? Bất chợt vong thét lên sừng sộ, Tìm ngay điiiiiiiiiii.............. 
Nẩy người giật lùi mấy bước, lưng tôi chạm mạnh tựa vào bức tường đằng sau hôi hám ẩm ướt, bủn rủn toàn thân, hai chân muốn sụm xuống nền lầu, mắt mờ đi, tai ù ù như lạc trong dòng gió dữ trước cửa hang động. Chạy, chạy đi. Váng vất bên tai một mệnh lệnh u u, chạy ra khỏi đây ngay đi. Đến phút này tôi không còn giữ được chút tinh thần nào nữa, tất cả sự lì lợm rồ dại trước khi bước vào biệt thự, tất cả kiêu khí điên cuồng trước sức mạnh quỷ ám lúc ở phòng ri đô, tất cả không còn nữa. Ngay cả cái lạnh lẽo của ý chí vốn sẵn ở trong máu của thằng tôi cũng tiêu biến như chưa từng tồn tại. Hốt nhiên tôi nhận ra mình thật bé nhỏ, non nớt, mong manh như con dê con ngớ ngẩn đứng trước đàn tế thần rừng. 
36) Vong dịch bước về phía tôi, lắc lư lắc lư. Sự sợ hãi dâng lên đỉnh não, Tôi quỵ xuống, nửa quỳ nửa ngồi bên bức tường đen kịt, dường như tôi đang chờ đợi sức mạnh trừng phạt của vong hồn cuồng nộ. Tất cả trong tôi đều trống rỗng. Từ đầu đến chân tôi trống rỗng. Ngọn đèn hất lên trần gỗ, tôi lạc hồn nhìn vong trân trân, cảm nhận đến cái chết kinh khủng len lỏi dâng lên lạnh giá. 
Chợt vong quỳ một gối xuống rồi lết đến sát trước mặt tôi, giọng vong như thì thầm, như nỉ non ư ư ư rên rỉ van lơn, xin xỏ: Tìm...cái...hộp...rồi...đưa...nó...đi...ngay...đi....Xin...anh! 

Thứ Ba, ngày 11 tháng 10 năm 2016

Phần 5: PHÒNG ÁP MÁI VÀ VONG HỒN XA LẠ

Phần 5: PHÒNG ÁP MÁI VÀ VONG HỒN XA LẠ

(Trần Đình Bích - Ký sự Dalat)

29) Tôi lao theo Phiên vào phòng áp mái. Không biết tại sao chúng tôi lại lên đây, tại sao vào phòng này, tại sao không phải là thoát xuống lầu trệt, tôi không biết, không có đủ thời gian để biết. Hai thằng tôi lao vào nhanh như ngọn gió và dẫm đạp lên gì đó mềm mềm trơn trượt. Thì ra phòng áp mái đã không còn nguyên vẹn nữa, dưới ánh đèn pin, phòng rộng cỡ bằng 2/3 phòng ri đô hoa hồng chết tiệt ở lầu 1, thấp, hôi hám, nồng nặc mùi ẩm mốc, rất khó chịu. Một phần cỡ nửa mét vuông mái ngói góc phải căn phòng đã sụm xuống từ lâu, nước vào khi mưa xuống, tạo rêu trơn trượt dưới nền và bám kín tường bốn phía.
30) Tôi hoảng hồn rọi đèn vào Phiên hỏi gấp, lên đây làm gì? Lối xuống đâu? Phiên thở hồng hộc như con bò đực kéo xe ngược dốc, mắt lồi ra trắng dã, miệng phì phì dãi, hết ngậm rồi há to như muốn hút hết oxi căn phòng. Hắn đứng sừng sững giữa căn phòng và thở, mắt lồi ngươi ra rồi nhắm tịt lại, rồi lại mở lồi con ngươi ra, cứ thế, tay xua xua không nói gì cả. Tôi khua đèn vòng quanh phòng. Không có gì đặc biệt ở đây cả. Một cái kệ gỗ to tướng áp vào tường chạy kín mặt phía trái phòng để tùm lum các vật dụng cũ mèm, ba bốn cái vali mây mốc đen xếp ở góc phía trên áp trần, cả chục cái bình hoa xếp lộn xộn ở dãy ngăn dưới, mấy cái rương gỗ to có nhỏ có để lẫn lộn ngăn giữa. Lẫn giữa đám ấy là dăm ba cái khung không có ảnh, cái có kính cái không. Một cái cửa sổ trổ ra phía sau toà biệt thự trông thẳng ra rừng thông, nhưng cái cánh cửa không còn, chỉ còn mấy cái then sắt uốn lượn kiểu cách hoen gỉ. Áp tường phía phải, dưới chỗ mái ngói sụm xuống kia là một lô một lốc các đồ gì gì chất đống cao ngang bụng, lộn xộn đến không còn nhận ra được nữa. Trần nhà bằng gỗ cũng vậy, mốc rêu.

Phần 4: VÒNG TAY QUỶ

Phần 4: VÒNG TAY QUỶ 



(Trần Đình Bích - Ký sự DaLat)

23) Ngọn roi chập ba vắt chéo rin rít dưới người Phiên, xé nát khoảng không khốn kiếp trước mặt tôi. Trên sát trần nhà, Phiên thét lên từng chập hoảng loạn, dẫy dụa trong một nỗ lực điên rồ tuyệt vọng. Trong giây khắc tôi nhận ra rằng tôi đang làm một việc vô nghĩa. Phiên vẫn gào rú điên loạn trên kia. Một ngọn gió mạnh thổi vù qua cửa sổ khiến tôi loạng choạng giật lùi mấy bước. Ngọn roi trong tay run lên, não tôi đờ ra, máu toàn thân như sôi dưới lớp da, trạng thái rất tồi tệ.
24) Tôi nghiến chặt hai hàm răng lại cố định thần trong phút chốc. Có lẽ sự nguy hiểm tột độ và lối suy luận theo cái lý thông thường đã khiến tôi trở nên lầm lẫn, có lẽ tôi đã tấn công nhầm vị trí thế lực vô hình xấu xa kia mất rồi. Phải rồi, Phiên bị ném lên hay bị kéo lên? Nếu cậu ta bị ném lên thì hẳn đã rơi xuống, nhưng cậu ta vẫn lơ lửng ở đó, sát trần nhà. Đột nhiên mắt tôi như dán vào vùng bụng của Phiên, đó là nơi Phiên đang cố hết sức cào xé. Phải rồi, phải rồi, Phiên không bị ném lên như tôi nhận định ban đầu, cậu ta đã bị lôi ngược lên trần nhà bởi một lực khủng khiếp ghê gớm vô hình ma mị. Nghĩ đến đó thôi đã khiến tôi muốn phát điên.
25) Chỉ có thể là ở đó, phải, chắc chắn là vị trí đó. Tôi nhìn trân trân vào khoảng không gian hẹp giữa tay tài xế và trần nhà. Khoảng trần nhà trên người Phiên loang màu rêu xanh đen kinh tởm hình như đang dịch chuyển, như đang chịu một sức nặng. Tôi không biết nữa, tôi không còn lựa chọn nào hơn trong lúc này. Tiếng thét của Phiên khiến tôi không còn thời gian, không còn bình thản để tỉnh táo mà suy xét thêm. Dồn lấy tất cả sức lực và cơn điên dại còn sót lại cùng chút máu liều cuối cùng, tôi lao lên cái giường chết tiệt, vung cây kiếm phép chập ba vào vị trí xác định. Ngọn roi vẽ đường tròn song song trên người Phiên và giữa cái trần nhà khốn kiếp, tay tôi cứ thế quay tròn vụt liên tiếp vào khoảng chật hẹp đó.