Subscribe:

Thứ Hai, 30 tháng 9, 2013

Trần Đình Bích 29.9.2013 --- BÃO ƠI

Trần Đình Bích 29.9.2013

BÃO ƠI


Mẹ sinh rơi tôi trong giông lũ năm nào
Tôi đứng dậy đếm từng cơn bão
Xứ Nghệ quanh năm chìm trong chao đảo
Gió cấp mười , giật trên cấp mười hai

Tuổi thơ tôi không đếm bằng tháng bằng ngày
Phải đếm bằng những năm bão giật đổ nhà đổ cửa
Giữa bão giông mẹ ôm tôi
vùng chạy khỏi căn nhà sấp ngửa
Sau lưng lốc gió lật tung trời

Mười tám năm trời tôi ở quê tôi
Là mười tám năm tơi bời bão tố
Bão trước lũ sau bơ phờ trong con mắt của bố
Hoắm sâu mẹ tôi qua những ánh nhìn

Đêm nay bão số mười ập vô quê mình
Chắc sẽ có nhiều căn nhà bốc mái
Có những nát tan và có nhiều kinh hãi
Bố mẹ tuổi già, con chẳng gần bên

Nếu Chúa trời đâu đó ở bên trên
Và Ngài có trái tim nhân từ như Thánh kinh vẫn kể
Xin hãy xua tay cho bão giông tan ngay ngoài cửa bể
Xứ Nghệ trong con mất mát quá nhiều rồi


Bão về xé nát hồn tôi
...............................................................................................

Thứ Ba, 10 tháng 9, 2013

Trần Đình Bích. HN 15.9.2000 - XIN NGƯỜI Ở LẠI


Trần Đình Bích. HN 15.9.2000
XIN NGƯỜI Ở LẠI

Người đi trong thinh lặng
Ta đau trong tủi hờn
Người đi trong băng giá
Ta đau bầm hoàng hôn

Người đi không thứ tha
Người đi không ngoái lại
Người đi người đi mãi
Ta một đời vô duyên

Ta xin người ở lại
Đời ta không cát bụi
Ta xin người ở lại
Đời ta không vô cùng

Hà Nội không còn em
Đô thành như tang tóc
Dòng đời buồn muốn khóc
Lạnh lẽo trăng đêm rằm

Người đi trong thinh lặng
Ta đau trong tủi hờn
Người đi trong băng giá
Ta đau bầm hoàng hôn.