Subscribe:

Thứ Bảy, 30 tháng 1, 2016

Trần Đình Bích ____ MƯA ____


Trần Đình Bích - 28.1.2016
____ MƯA ____ 

Rát phía hư không
Đau mặt người lạnh lẽo
Mưa không bến đợi
Mùa qua mùa 
Nhức nhối

Buồn !

Trần Đình Bích ---- NHỚ..........


Trần Đình Bích 22.1.2016

---- NHỚ..........

....Cái nhớ như cật nứa
Miết vào hai lòng tay
Cái nhớ như gió núi
Hú xuyên bức liếp gầy...........

Trandinhbich. 16.1.2016 MIÊN VIỄN TÌNH YÊU


Trandinhbich. 16.1.2016

----------MIÊN VIỄN TÌNH YÊU---------

Quê tôi là quả địa cầu
Nhà tôi bên những vườn dâu ngút ngàn
Từ ngày rớt xuống trần gian
Tôi yêu màu tím mắt nàng thơ ngây
Giời cao xanh nắng hong đầy
Tôi yêu hết thảy cỏ cây dưới trần
Yêu gốc gạo buổi dừng chân
Cái sông bến nước đò lần sớm trưa
Cánh diều bé mỏng ngày xưa
Tôi yêu cả những bóng dừa cong cong
Con trăng lơ đãng ngoài song
Mênh mông sương phủ đòng đòng lúa non
Tiếng tiêu réo gọi hoàng hôn
Cỏ thơm mùi đất lối mòn bướm bay
Tôi từ mộng mị qua đây
Áo em cánh sẻ những ngày tôi yêu
Mùa đông thương nắng cô liêu
Mùa xuân hồi tưởng yêu kiều dáng em
Từ thời phượng cháy hè lên
Tôi yêu hoa mộng sách đèn xa xăm
Con đường phố thị bao năm
Cơ hồ thong thả thân tằm đan tơ
Đời đâu đẹp tựa vần thơ
Đớn đau cũng đủ phút giờ đớn đau
Mà thôi mặc trước kệ sau
Bởi duyên rớt xuống trần đâu lắm lần
Đã mơ một kiếp trong ngần
Thì yêu cho trọn mấy phần đắng cay
Rượu ngon dăm chén thời say
Nâng lên đặt xuống vui vầy anh em
Đời quá đẹp, bạn là tiên
Tình là mộng điệp của miền trần gian
Trèo lên ngọn núi đa đoan
Yêu cho khắp nẻo gian ngoan ở đời
Chừ đây bốn chục tuổi rồi
Tôi yêu đến cả những lời xót xa...
Mai sau về lại Ngân hà
Kể cho chú Cuội nghe qua ái tình !

Trần Đình Bích - Giàng ơi


Trần Đình Bích. 10-01-2015
Giàng ơi

Anh theo tiếng khèn
Tìm em khắp núi
Giàng ơi, buồn tủi
Tình hoang hoải tình ......

Trần Đình Bích - TƯỞNG


Trần Đình Bích - 5.1.2016
TƯỞNG

Nắng đông 
hong cả khung trời
Tình loang 
loang tím mắt người
bâng quơ
Ngón tay em mỏng
đàn tơ
Tóc em tuyền mãi để vừa duyên anh
Ngọc ngà
khép mở mong manh
Tâm là thổn thức ngọt lành
tình ơi
Môi nào chưa chạm
bờ môi
Mắt em đã điểm cho lời yêu đương...

Trần Đình Bích - DUYÊN TRỜI THÁP CỔ


Trần Đình Bích - 29.12.2015
DUYÊN TRỜI THÁP CỔ 

Bước phiêu lãng phút chồn chân gối mỏi
Tháp cổ trang nghiêm ta ghé lại khắc giây
Bóng quá khứ hắt lên tường gạch cũ
Nắng tơ vàng trên thác tháp ngất ngây
Từ đâu bỗng ngựa dồn chân chậm bước
Ả Huyền Trân lưu lạc xứ Chiêm xưa
Ôi mắt biếc, đôi môi hồng tha thiết
Tựa Hằng nga ngạo cợt trước song thưa
Ta thiết tưởng gặp đây là định mệnh
Chắc chiêm bao đã hò hẹn chiêm bao
Kìa tuyệt nữ ngọc ngà kia suối tóc
Đây khô môi những rát bỏng tâm giao
Thì nàng hỡi một vòng tay quấn siết
Ta xin dâng tất cả những hoan tê
Tận sức sống kiệt nồng nàn khao khát
Máu tươi sôi trong huyết quản đê mê
Đây nàng hỡi thân tâm ta hết thảy
Tặng riêng nàng cuộc giao kết hân hoan
Mây cổ tháp buông đỉnh rèm ân ái
Cho tim yêu quyện chặt với óc gan
Kìa người hỡi sao vội rời nguyệt địa
Bụi mù tung vó ngựa cống duyên hờ
Bóng người ngọc khuất dần xa bấy nẻo
Bỏ lại rừng thác tháp đứng chơ vơ
Tình mộng tưởng trăng sao cùng tuyệt nữ
Bao mơ yêu xin gửi tặng cao xanh
Đời miên viễn biết mai rày có gặp
Chợt rêu phong cổ tháp nắng hao hanh.