Subscribe:

Thứ Năm, 13 tháng 12, 2012

Trần Đình Bích 76 - Núi Sọ tình yêu


Núi Sọ tình yêu

Trần Đình Bích 76.  19.11.2006

Chuyện kể rằng " Chúa chết bởi tình yêu
Người tuẫn nạn trên cây thánh giá
Không mộ bia, chỉ có gươm và đá
Trong hận thù sôi sục của man di.

Nghìn năm vụt qua tia chớp hàng mi
Trinh nữ khóc mỗi mùa đông đến
Nửa tình yêu, cỏ, hài nhi và nến
Trong cô đơn trinh nữ khóc cô đơn".

Trandinhbich76 - Đếm thời gian


Đếm thời gian


Trandinhbich76
3.31997


Đêm qua vừa chẵn mấy đêm rồi
nỗi nhớ đong đầy mấy chơi vơi
mái tóc chập chờn theo giấc mộng
làn môi thấp thoáng phía em cười

Đêm qua vừa trọn một mùa trăng
co tay nằm đếm những sao băng
sao Hôm sao Mộc sao Mai rụng
vằng vặc trên cao chị mộng Hằng

Quen đếm thời gian những phút giờ
đâu ngờ em vắng cả mùa thơ
mùa thơ rớm lệ buồn vô chủ
gọt đẽo thi nhân những ơ hờ

Mòn mỏi vương theo những dấu giày
ra vào ngơ ngẩn ngẩn ngơ thay
đêm nay chắc hẳn là đêm lẻ
chắc hẳn thương buồn mỗi phút giây

Trần đình Bích - Cõi nhớ


Cõi nhớ
Trần đình Bích 5.6.1998 

vertumnus's Avatar
Giá lạnh trườn qua phố
Chiều buồn mưa lắt lay
Em hồng trong cõi nhớ
Ta buồn ta chưa say

Chia tay khi thu về
Nụ cười em đam mê
Sương gieo trên khóm trúc
Sao lòng sao tái tê

Qua rồi mấy mùa đông
Em bao giờ trở lại
Cho lòng thôi hoang dại
Cho vòng tay đa tình

Bàng bạc cả ngày xuân
Chập chờn thâu đêm hạ
Buồn reo màu xám lá
U hoài trăng trôi .

Trần Đình Bích - Cõi mộng


Cõi mộng
HN. tháng 7. 2002. Trần Đình Bích 



Anh về thăm lại miền đất cũ
Thương nhớ vầng trăng tuổi học trò
Chiều vàng bế bổng con diều đỏ
Nhà thờ chuông đổ giọt ngân nga.
Nào ai còn mộng mị ngày xưa
Còn sướng còn vui tận đến giờ
Còn khóc than vùi con dế ốm
Còn cười thích cái nhện giăng tơ.
Anh về ôm ấp cả quê hương
Cả tuổi thần tiên bạn mái trường
Nghe nhạc hè vang trên phố lá
Anh về trêu ghẹo xác ve con.
Anh về chết lặng trước hàng cây
Gốc gạo còn nguyên những nhát rìu
Ai chạm tên mình khi trở lại
Hay vì hờn tủi phút chia tay?
Anh về viếng lạy hồn trinh trắng
Xé ruột bầm tim trước mộ đường
Trắng lạnh một trời hoa bông trắng
Anh về câm lặng với đau thương.
Anh về lần cuối để ra đi
Nhuộm đỏ con đường hoa mùa thi
Thương nhớ vầng trăng con nước lớn
Nước ròng đau đáu bước phân ly.

Trần Đình Bích - Nỗi nhớ xanh xao

Nỗi nhớ xanh xao
Trần Đình Bích. 22.5.2012

Nếu ngày mai anh bỗng hóa con thuyền.
Anh sẽ chở thật nhiều hoa phượng vĩ. 
Gửi đến em nỗi lòng bền bỉ.
Rực sắc hồng thắm mãi nỗi yêu thương.
Nếu ngày mai anh trở về với mẹ.
(Thủa yêu em mà dám nói gì đâu).
Sẽ xin mẹ mấy cánh trầu tiêm phượng.
Sang nhà em để thắm mãi duyên đầu.
Nếu ngày mai thời gian quay trở lại.
Cóc, ổi, sấu, me anh dâng hết cho em.
Chỉ xin đổi một lời em thỏ thẻ.
Một chút hờn ghen bóng gió bên thềm.
Ôi sẽ chẳng bao giờ quay lại nữa.
Tất cả xưa giờ bỗng hóa chiêm bao.
Anh ngốc nghếch giữa nắng hè rực lửa.
Em nơi đâu trong cõi nhớ xanh xao.
 


TĐB _ Anh hùng xuất thiếu niên


Anh hùng xuất thiếu niên
Trandinhbich76. 21.2.2012

Người xưa có câu "anh hùng xuất thiếu niên", nghĩa là trở thành anh hùng không cứ phải già, phải có tuổi, phải rất nhiều kinh nghiệm, phải nhiều thăng trầm sóng gió....Pep là một người như vậy. Trẻ, lịch lãm, thuần khiết và tài năng nhất mực. Chỉ mới chưa đầy nửa thập kỷ xuất hiện trên băng ghế chỉ đạo của Bacar, Pep đã làm cho bản đồ bóng đá thế giới phải vẽ lại rất nhiều. So sánh Bacar trước và sau Pep, chúng ta dễ dàng nhận thấy sự khác biệt đạt đến độ vi diệu của nó. Bacar trước Pep vẫn là gã khổng lồ của nền bóng đá thế giới, nhưng lối chơi và sự gắn kết chưa đạt đến đỉnh cao của nó. Thương hiệu về lối chơi của riêng họ chưa nổi bật và còn lâu mới sánh được với những gã khổng lồ khác như liverpool, MU, AC, Real...........Nhưng Pep đã đến, và rồi mọi thứ đang trật tự trước đó đột nhiên vỡ vụn. Mọi tờ báo thể thao đều viết về taqui-taca như một tái phát hiện ở đỉnh cao nhất mực. Mọi nhà bình luận đều ca ngợi hết lời, đến nỗi, chỉ sau một mùa bóng thì họ không còn từ ngữ nào mới để mà ca ngợi nữa. Trước mọi trận đấu có Bacar, người ta nói về tỷ số nghiêng về gã khổng lồ xứ Catalan, về cách mà họ thắng, về cách mà đối thủ sẽ thua,...vv...vvv...Thế đấy. Cho đến bây giờ, trên tay Pep đã có 13 Cup trên 16 giải đấu mà Bacar tham dự. Có thể rồi một ngày Pep sẽ ra đi, ai mà biết được, nhưng còn lâu lắm thế giới này mới sản sinh ra một Bacar thứ hai và một Pep thứ hai đồng nhất trong một của những ngày tháng huy hoàng trên đỉnh cao chói lọi ấy. Một Bacar không có đối thủ về sự đẹp đẽ hào hoa, và một Pep không có đối thủ về tài năng và sự lịch lãm.
Nhiều nhà bình loạn nói rằng "hỡi Pep, hãy ra đi để khẳng định tài năng ở miền đất mới", "hãy đến đội bóng khác và làm người thất bại", "nếu Pep không phải ở Bacar thì đâu có thành công ấy"....vvvv....Họ nói nhiều lắm, nhưng họ chỉ là những kẻ hoang tưởng, bởi chỉ hoang tưởng mới không thừa nhận tài năng của Pep ngay ở thời điểm Pep đang thành công và ở thời điểm mà họ đang thở. Họ thích dùng từ "nếu" hơn là chấp nhận một thực tại ngoài ý muốn chủ quan của họ. Với tôi, thành công chừng ấy đã đủ ghi tên Pep vào đền thờ của các vị thần trên đỉnh Olanhphơ kì vĩ rồi. Nhưng tôi tin rằng, trên con đường của mình, Pep vẫn chưa dừng lại. Pep sẽ còn đi mãi chừng nào trái tim Pep còn rộn ràng với khát vọng của tương lai. Chúc ông (như người Việt vẫn chúc nhau) chân cứng đá mềm.

Trandinhbich76 - Ôi, thời oanh liệt nay còn đâu

Trandinhbich76 - Ôi, thời oanh liệt nay còn đâu
Trandinhbich76 - 23.3.2012

Ôi Real, thời oanh liệt nay còn đâu


Có lẽ rồi mùa bóng giải Li Gà năm nay sẽ trôi tuột vào dĩ vãng mà người đời chẳng nhớ được gì về nó cả. Nhớ về cái gì đây nếu Real vô địch. Ồ, không. Nếu có nhớ, chắc người hâm mộ sẽ nhớ đến một phong cách hào hoa lãng tử của giải thiên hà lấp lánh những vì sao sáng rực năm nào, như nhớ đến những vong hồn ám ảnh giấc mơ về một thời quá vãng, ám ảnh về cái đẹp, cái cao cả của tình yêu cuộc sống. Ôi, thời oanh liệt nay còn đâu?
Real hiện tại giống như một cái máy ủi bùn hạng 2 đang hùng hục ủi trên công trường ngổn ngang các hệ thống máy móc ngoại hạng. Phẩm chất của Real - CLB VĨ ĐẠI NHẤT THẾ KỶ 20 không phải là chiến thắng bằng mọi giá, không phải chiến thắng bằng sự điên khùng cơ bắp, không phải chiến thắng bằng sự thiếu kiềm chế như hiện tại, mà Real chiến thắng bằng chất Real, cao thượng đậm chất lãng tử hào hoa đẹp đẽ đến nao lòng. Kể từ khi Chúa nhẫn rời khỏi con tàu cũ kỹ này, và chắc chắn hơn cả là kể từ khi mợ Mou xuất hiện mang theo phẩm chất phố bụi tầm thường trong tay nải lấm lem, Real lấp lánh đã chết từ thời khắc ấy. 
Vĩnh biệt Real đẹp đẽ huyền thoại vĩ đại, chúng ta có thể tưởng nhớ về họ trong những nỗi đau âm thầm.