Trandinhbich76. HN 10.7.2013 ANH THỀ ANH HỨA ANH BẢO ĐẢM
Anh từ mộng mị mà ra Em từ trong cõi ngọc ngà, anh theo Mặc cho thiên hạ eo xèo Thì anh vẫn vượt thác đèo cùng em Dẫu cho đá cứng chân mềm Thì anh vẫn quyết giữ niềm yêu tin Ngày sau dẫu có bình minh Hoặc mênh mông cõi vô hình đêm đen Dẫu mai phú quý sang hèn Tình em trao, anh quyết đền trăm năm Anh thề, anh hứa khăng khăng Suốt đời anh chẳng loằng nhoằng với ai Dù cho tóc ngắn hay dài Dù cho bốn chục hay ngoài chín mươi Dù cho đá nát vàng phai Ngũ cung tan hợp lạc loài, dù cho Tin anh đi, đừng đắn đo Lời anh đâu phải cánh cò thoáng bay Mà thôi năm tháng còn dài Bên anh em chẳng tiếc hoài gì đâu Anh chưa có ngọc trân châu Mẹc ben, Lờ xụt bắc cầu kể chi Anh trao em mối tình si Ừ hay không vẫn phải tùy nơi em Mai sau dẫu mực có đen Trời xanh, lửa đỏ, bóng đèn, đất nâu Bây chừ đây, chốt một câu "Thề có trăng, hứa bạc đầu". Tin chưa????