Subscribe:

Thứ Hai, 2 tháng 6, 2014

Không có gì vĩnh viễn

Không có gì vĩnh viễn
Trần Đình Bích. 9.5.2004


Có cái gì tồn tại mãi đâu em
chẳng có gì vĩnh viễn
sau niềm vui nỗi buồn chợt đến
cạn nỗi buồn là khoảng trắng hư không.



Chẳng có gì vĩnh viễn dẫu mùa đông
rồi mùa hạ mùa thu và cả mùa xuân nữa
chùm phượng vĩ rực trời treo trước cửa
tắt tiếng ve sầu cũng sẽ tàn phai.

Chẳng có gì là thứ nhất thứ hai
là sau chót là đầu tiên nguyên vẹn
cả những lời yêu lời thề ước hẹn
một mai này phủ bụi thời gian.

Kìa bánh xe năm tháng đa đoan
cuốn đi hết nỗi niềm kim cổ
đừng đòi hỏi đừng khát mong thế nữa
công xây thần đắp tượng uổng hoài thôi.

Dẫu ánh mắt người cháy sáng tim tôi
thiêu đốt đến triệu triệu lần khoảnh khắc
chuông chùa chiều không không sắc sắc
chẳng có gì vĩnh viễn đâu em.
                                     

Chủ Nhật, 1 tháng 6, 2014

Trandinhbich76 - Xin một tấm vé tôi về tuổi thơ


Xin một tấm vé tôi về tuổi thơ
Trandinhbich76
20.2.2012

Có ai bán vé tôi về tuổi thơ
Tìm bạn đánh đáo thức chờ trăng lên
Một lần trở lại thần tiên
Nu na nu nống trong miền ca dao
Tìm em dẫu ở phương nào
Để mua gói bánh đất nhào nước mưa
Tìm em bỏ tóc tuổi mơ
Cho tôi cháy khét những mùa nắng nôi
Cú mèo rúc ngọn mồ côi
Tuổi thơ ơi ngọt mía lùi thương yêu
Chìa tay xin một buổi chiều
Bạn, tôi, em, với cánh diều mênh mang
Mang thau mà đãi cát vàng
Mang mo cau gói mơ màng đêm trăng
Xin đời một chút tung tăng
Dòng sông bờ bãi đãi đằng ngây ngô
Xin mang theo một lời ru
Nhẹ tênh thoát vũng ngục tù mai sau
Xin cho mãi được lằn đau
Roi vun vút réo những chiều lấm lem
Tuổi thơ ai đã bỏ quên
Xin cho tôi để cho em cùng về
Vùi mình trong cỏ triền đê
Nu na nu nống thức chờ trăng lên.

Thứ Hai, 26 tháng 5, 2014

VỀ VỚI ANH

Tg: Thangpham

VỀ VỚI ANH

Nếu có một con tàu mang tên tuổi thơ
Hãy về cùng với anh, em nhé
Trên sân ga bước người đi thật nhẹ
Hành lý mang theo là ký ức ngọt ngào.
Tàu đi qua những phố thị ồn ào
Những bon chen lùi dần sau từng ô cửa sắt
Đã nghe gió nâng tiếng diều trong vắt
Khúc khích triền đê đám trẻ dắt trâu về.
Hãy đợi anh bên cây bưởi sau hè
Hoa trắng rụng anh kết vòng công chúa
Đội lên đầu bé sứt hai răng cửa
Hồn nhiên cười đứng dựa gốc hoàng lan.
Về với bếp chiều anh giúp mẹ thổi cơm
Khói rơm mùa kết những chùm bồ hóng
Dáng mẹ gầy đã về nơi đầu cổng
Nghe rưng rưng bông súng tím ao nhà.
Về với vườn xưa bên câu chuyện của bà
Tháng năm mờ phai màu cổ tích
Hài cô Tấm còn xanh màu ngọc bích
Đàn Thạch Sanh còn êm ả giấc mơ.
Nếu có một con tàu mang tên tuổi thơ
Hãy về cùng với anh, em nhé.

Thứ Hai, 19 tháng 5, 2014

THƯ NGỎ GỬI ANH EM CÔNG NHÂN HÀ TĨNH


THƯ NGỎ GỬI ANH EM CÔNG NHÂN HÀ TĨNH: 


Đoàn kết luôn tạo ra sức mạnh lớn hơn bội lần sự đơn lẻ. Cái đó anh em đã hiểu rồi. Nhưng đoàn kết để chiến thắng thì cần có chủ trương đúng, đường lối trúng, hành động thông minh, thống nhất và cách mạng. Tuyệt nhiên không thể thắng khi sự đoàn kết ấy trở nên vô chính phủ, vô đạo lý.
Việc anh em công nhân ở BD và HT biểu thị lòng yêu nước thì rất đúng, tuy nhiên lòng yêu nước ấy đã bị lạm dụng vào thời điểm nhất định. Do bị lợi dụng nên hành động của anh em phút chốc trở nên yếu đuối và không chính nghĩa. Hành động phá hoại của anh em không mang lại lợi thế cho tổ quốc vào thời điểm căng thẳng này. Hành động đó gây thêm khó khăn cho quá trình đấu tranh chung.
Keo đấu của nhân dân ta với nước người đang ức hiếp ta còn lâu dài và gian nan, mong các anh em đoàn kết và tỉnh thức, sát cánh với Chính phủ từ Trung ương xuống địa phương thực hiện tốt mọi chủ trương đường lối đúng đắn. Tuyệt đối không hành động trái đạo lý lương tâm và vi phạm pháp luật nước nhà.
Chúc anh em đoàn kết tốt.
Thân ái!

KHÔNG

KHÔNG


Chủ Nhật, 11 tháng 5, 2014

THƯ NGỎ GỬI CHÍNH QUYỀN BẮC KINH:

THƯ NGỎ GỬI CHÍNH QUYỀN BẮC KINH: 
Trần Đình Bích, Hà Nội, 11 tháng 5 năm 2014

Hôm nay ở nước tôi, lớp lớp thanh niên nam phụ lão ấu, cựu chiến binh, nhà giáo...đang xuống đường biểu thị đoàn kết cùng phản đối kẻ trắng trợn xâm phạm bờ cõi dân tộc. Cả nước hừng hực khí thế yêu nước chuộng hòa bình. Còn tôi, thật buồn, giận, đau và phẫn nộ.
Vì đâu dân tôi phải khổ? Mà đâu chỉ có dân tôi khổ, dân nước người cũngkhổ sở đấy thôi? Vì sao?
Hơn ba mươi năm trước, khi tôi chập chững biết đi, đã nghe mẹ tôi hát Đông phương hồng, đã nghe bố tôi hát Đông phương hồng, và tôi cũng bập bẹ hát Đông phương hồng.
Khi Đông phương hồng chưa tròn vành rõ chữ trên môi, thì đùng một cái các người mang quân xâm phạm, tàn sát dân tôi suốt dọc dài biên giới, đến cỏ cây cũng phải điêu tàn, đến gà rừng cũng im tiếng, đến em thơ cũng phải kinh hoàng.
Các người không thấy nhớ gì sao? VN cùng nước người liền sông núi, cùng chí hướng, đã từng sớm chia đắng sẻ cay sớt ngọt bùi kháng chiến, còn hơn cả ruột thịt anh em, cớ sao người không nhớ, cớ sao người bạo tàn?
Trong thế giới phát triển này, khi thế giới xích lại gần nhau không đảo ngược, các người không thể bỏ qua quá khứ tốt đẹp như trời xanh biển biếc ấy được, các người không thể chà đạp lên tình hữu ái dân tộc đồng chí anh em như thế được, các người không thể trở nên cuồng muội như vậy.
Chỉ có thể tôn trọng dân tộc tôi thực lòng và thông tuệ, trân trọng mối bang giao hữu nghị có từ lâu, chỉ có thể kết đoàn chân thật thì nước người mới mong chi xứng danh nước lớn, xứng mặt văn minh, xứng đáng nhận lại tấm lòng chân thật và yêu mến của dân tộc tôi. Các người phải thông tuệ mà nhanh chóng hiểu rằng dân tộc tôi yêu chuộng hòa bình và lẽ phải, nước tuy nhỏ nhưng ngoan cường, nước tuy còn nghèo nhưng không lệ thuộc, khéo léo và thông minh. Các người cũng phải nhớ, dân tộc nhỏ bé này cũng chưa từng khuất phục kẻ bạo tàn nào. Và do vậy, Dân tộc ấy xứng đáng được tôn trọng từ các người và xứng đáng nhận được tấm chân tình yêu mến của dân tộc người.
Tham một miếng, bỏ cả mâm thì đâu phải hành xử có tư cách của một quốc gia truyền thống Nho học mấy nghìn năm? Ngạo ngược xu thời đâu đáng mặt anh tài trên biển lớn. Khi thế giới đang rên khóc trước cơn khủng hoảng, khi châu Âu đang váng vất bởi Ucraina, thì điều các người - với tư cách nước lớn và đáng tin cậy - cần phải làm là gần gũi bang giao hiếu hòa, bởi những đốm lửa nhỏ nhoi kia đâu phải cơ sở vững bền cho các người hốt nhiên hóa mình thành quỷ dữ với láng giềng gần đâu.
Các người hành động thật điên rồ vô nghĩa lý. Thế giới đâu đã phải đến ngày tận thế để các người đánh mất trí tuệ, lương tri và tình nghĩa quý báu từng dựng xây bằng xương máu cha ông?
Hãy tỉnh trí lại và yêu mến dân tộc tôi chân thật, đó là ĐIỀU KIỆN CẦN cho một Trung hoa văn hiến nghìn năm muốn hóa hổ hóa rồng. Và không còn con đường nào khác cho tương lai dân tộc Trung Hoa.
Các người có lý trí hay chăng?

Thứ Năm, 8 tháng 5, 2014

Nagasaki lomotasi, ganigachi ganigasi.

Nagasaki lomotasi, toyotama kinagami, mexibocu kolinati kawainitaki.

Tạm dịch: Kiếp trước là ninja Nhật Bổn, kiếp này Giời cho sang Việt Nam dạy triết học