Subscribe:

Chủ Nhật, 14 tháng 12, 2014

TRANDINHBICH - NHỌ


TRANDINHBICH. 12/12/2014
       NHỌ
Vén khói bụi
Vẽ ông giời
Công nghệ thấp
Nhọ mặt người

Trandinhbich. CUỐI TUẦN


Trandinhbich. 13/12/2014
CUỐI TUẦN
Ca fe
không đá
không đường
Cuối tuần
lặng lẽ
chán chường
Ca fe

Trandinhbich. NGƯỜI BUÔN NẮNG

Trandinhbich. 13/12/2014


NGƯỜI BUÔN NẮNG

Trời đông buôn nắng đắt hàng
Em mua anh ship đàng hoàng tận nơi
Ưu tiên những bé mải chơi
Tặng không mấy bé đang đời FA 
Phờ ry ship đến tận nhà 
Ship vô tận cửa ship qua tận buồng
Mua đi em, nắng chói đường
Nắng của anh có màu tường tháng ba
Nắng anh rực rỡ chói lòa
Ấm từ sáng sớm gắt qua cuối chiều
Nắng anh hàng chất giá kiêu
Em ngoan thì giảm giá nhiều vì ngoan
Từ bình dân đến vua quan
Từ chân dài đến sàn sàn chân cong
Ai mua nắng phải thật lòng
Phải yêu nắng, đừng lòng vòng vẩn vơ
Cụ bà hong tóc ban trưa
Cụ ông phơi cái cụ vừa lấy ra
Chân dài phơi mấy hương hoa
Anh cu phơi cả bọc quà anh cu
Nếu ai thích nắng mùa thu
Thì thêm chút ít tiền dư được mà
Mùa đông buôn nắng gọi là
Lãi lời gom lại mua nhà mua xe
Còn dư mua đất miền quê
Đào ao anh thả cá mè anh chơi....
..........
Chỉ là buôn chút nắng thôi !!!


Thứ Sáu, 12 tháng 12, 2014

Trandinhbich - MÙA ĐÔNG VỀ PHỐ


Trandinhbich. 2/12/2014

MÙA ĐÔNG VỀ PHỐ

Lạnh rồi em nhỉ

Mai mùa đông về

Nắng chiều có nhạt

Sương phố hồn quê

Chuyện nghiêm túc.

Chuyện nghiêm túc.
Gặp thằng bạn K, tiến sĩ ngành Q, gặp nhau, nó bỗ bả, triết học là cái cóc gì mà mày theo nó đến giờ? Mình cười, thứ nhất, nó ắt hẳn không phải là cái cóc gì, và thứ hai, nó theo tao chứ đếch phải là tao theo nó. Thôi được, nghe mày nói đau đầu bỏ mẹ, thế nó là cái gì? Ơ, nó là cái gì làm sao tao biết được, mày hỏi nó xem. Nhân tiện mày bảo nó đừng theo tao nữa, nhé.

Trandinhbich - ĐỢI


Trandinhbich. 10.12.14. 

ĐỢI 

Chiều buông

quán đợi 


vắng người


Phố tàn 


đêm lạnh 


luân hồi 


ngựa xe.

Chủ Nhật, 30 tháng 11, 2014

Trandinhbich --- Cafe Nhà hát


Trandinhbich. 30/11/2014. 

Cafe Nhà hát

Đêm cuối tuần anh hò hẹn với em
Thành phố nhỏ, người quen thì đầy ngõ
Anh đã già nên lang thang thật khó
Đành vô đây, hai đứa ngắm..........sao trời

Cafe đường, hai đứa với nhau thôi
Ngoài kia phố rộn ràng ồn ã
Anh không quen, em đừng chê anh quá
Cái Hilton sao nó cong thế này?

Mà em ơi, sao mái tóc em bay
Sao đôi mắt em đen, sao hàm răng em trắng
Sao mỗi lần hẹn hò là một lần em lo lắng
Cứ như cùng anh ăn trộm là sao?

Thôi, mình đã già, đời sống được là bao
Nên thi thoảng hẹn hò như xưa em nhé
Em hãy cứ là em của một thời tươi trẻ
Anh sẽ là anh, chàng trai thuở khù khờ