Subscribe:

Thứ Bảy, 5 tháng 12, 2015

LẦN ĐẦU ĐẾN THỦ PHỦ XỨ THANH LÀM CHUYỆN ẤY

LẦN ĐẦU ĐẾN THỦ PHỦ XỨ THANH LÀM CHUYỆN ẤY
Đi qua thì nhiều quá rồi, nhưng bây chừ mới có dịp ghé vào Tp Thanh Hoá. Dạy nguyên một lớp cán bộ cấp cơ sở xã, phường học Tại chức ngành Quản lý Nhà nước. Về thành phần thì đại để là cơ bản từ 40 trở lên, có bác tóc trắng xoá cả đầu rồi, chỉ một ít em ít tuổi hơn mình thôi. Giảng đường mênh mông chứa hơn 200 ghế ngồi, nhưng lớp chỉ đi có non nửa mà thôi. Lớp trưởng báo cáo: chủ yếu là cán bộ cơ sở nên nhiều ace bận việc quá, bữa đực bữa cái thầy ạ, mong thầy thông cảm. Hê hê, thông quá đi ấy chứ, cán bộ là đầy tớ của dân, trăm công ngàn việc, ngập đầu ngập cổ, thầy thông quá đi ấy chứ. Chị lớp phó nhăn nhó: thưa thầy, lớp em có rất nhiều ace phải đi gần 300 cây số để đến lớp đấy ạ. Trời đất, gì mà xa dữ zậy trời? Dạ, thì thưa thầy là đi từ thượng nguồn con sông Mã về, có người từ cuối tỉnh giáp Nghệ An lên thầy ạ, đường chim bay thì hơn nửa thôi, nhưng chim đi xe ôto thì ngoằn ngoèo lắm thầy ạ. Nhưng chủ yếu vẫn là khoảng vài chục cây số đổ về đó thầy...Nghe xong hết cả hồn vía các bác ạ.
Thưa thầy, tình hình bọn em là abcd, dạ thậm chí là opqg...Môn này lại khó quá trời xyz ... nên thầy chiếu cố rwghjk...

CHÂN LÝ


CHÂN LÝ

Chú em quản lý ra tư vấn, hỏi anh thích tập bơi với HLV nam hay nữ - Thì đương nhiên là nữ rồi - Thế anh muốn HLV nữ cõ nhiêu tuổi - Thì đương nhiên là dưới 20 rồi - Ok anh, em sắp xếp luôn và ngay cho anh. Chú quản lý quay đi, em cũng vừa lững thững ra bờ bể xem nước có ... mát không thì lưng em nhận nguyên một cước các bác ạ. Em bay vù xuống bể sâu hơn 2m50. Má ơi, em vùng vẫy kêu kíu kíu, ấy thế mà chẳng ai kíu em cả các bác ạ. Hơn chục kiều nữ đang bơi trong bể phi hết cả lên bờ đứng nhìn em trồi lên sụp xuống. Ức quá, Em bèn lấy một hơi lặn một phát qua bờ bên kia, trèo lên đứng thở. Thằng chết dẫm nào đạp ông, ra đây ông đạp lại phát xem mày có đi bệnh viện không, ra đây! Chả thấy thằng mất nết nào bước ra. Đang cáu tiết thì vợ em ở đâu đi đến, hất hàm hỏi: Bác còn dùng HLV nữ nữa hay thôi? - Ờ, thôi, thôi...
Kết luận: cứ rơi vào đường cùng thì mới phát huy hết bản lãnh vốn có trong sâu thẳm nội lực các bác ạ !

CHÉM GIÓ


CHÉM GIÓ 
Ở một chừng mực nào đó giáo dục có thể thay đổi thế giới theo nhiều hướng. Tuy nhiên giáo dục có nhiều tâm điểm. Khi tâm điểm của giáo dục là CON NGƯỜI thì nó thay đổi thế giới theo hướng tốt đẹp, và khi tâm điểm của nó là LỢI NHUẬN thì nó thay đổi thế giới theo hướng ngược lại. Trong thời đại toàn cầu hoá TBCN này thì giáo dục mỗi quốc gia thay đổi quốc gia đó theo hướng nào nó tuỳ thuộc vào ít nhất là hai điều kiện nền tảng: Sức khoẻ của nền sản xuất xã hội và tầm nhìn của nhà tư bản giáo dục.

BỐ VÀ CON


BỐ VÀ CON

Mẹ vắng nhà ngày gió
Gạo hết từ mấy hôm
Trưa nay hai bố con
Dạt nhà ra quán luôn
Bé gọi sờ pa gét
Ti hai dĩa hai thìa
Bố với con chén hết
Không say thì không về
Ảnh của Trandinhbich Tran.

Chuyện kể trong ngày: CƠM PHỞ


Chuyện kể trong ngày: CƠM PHỞ 

Trưa đói, vào quán Huyền Trân Công Chúa gọi bát tái gầu. Ăn xong ra giả tiền. Bà chủ băn khoăn: Sao lâu quá rồi em không thấy anh giáo ra ăn phở quán em? Anh giáo chê gì à? Ấy ấy, tôi có dám chê gì đâu, chả là cơm nhà dạo này ngon, ngọt, thơm nên tôi quên bẵng phở đấy thôi. Đang định quay đi thì ông chủ từ trong nhà vội ra nắm tay khách lắc lắc, giọng tha thiết: Anh giáo ơi, có cách gì làm cơm nhà ngon, ngọt, thơm lên được không? À à, chuyện này là ở cơm chứ đâu phải ở ông chủ đâu . Còn nếu muốn thì ông chủ cứ bảo bà nhà một câu là được mà.
Anh giáo đi rồi, trong gương chiếu hậu vẫn thấy ông chủ nhìn theo, vẻ còn bâng khuâng lắm lắm.

ĐỖ BẰNG NIỀM TIN


Trandinhbich - ĐÊM NGỪNG TRÔI

Trandinhbich


ĐÊM NGỪNG TRÔI


Đêm như thể ngừng trôi từng giây khắc 

Thương miên man sương khói nụ cười em

Muốn được nắm bàn tay trong phút chốc

Mai xa rồi

              em có quên..............?