Subscribe:

Thứ Ba, 31 tháng 5, 2016

Trần Đình Bích - GÓC PHỐ MỒ CÔI -

Trần Đình Bích 12.5.2016
- GÓC PHỐ MỒ CÔI -

Anh chẳng về phố cũ nữa đâu em
Về làm chi khi tim buồn da diết
Nơi mình đã từng vui không kể xiết
Những hẹn hò phố ấy em xưa.

Anh chẳng về góc phố nữa đâu
Dẫu nắng vẫn lênh lang trên vòm cây cơm nguội
Ngọn gió đầu hè vờn bông tỉ muội
Thôi, lao xao xưa cũ để làm gì.

Em cũng đừng về phố nữa em nghe
Đừng dẫm lá đớn đau gầy trút xối
Những chiếc cuối cùng buông rơi xuống cội
Chớ nhặt đau thương gửi những u buồn.

Anh không về phố cũ đợi hoàng hôn
Em cũng sẽ quên một thời tình yêu khờ khạo
Tường gạch vỡ, tháp chuông xứ đạo
Thôi, mặc thời gian xếp lại những thương yêu.

Dẫu nồng nàn da diết bao nhiêu !
ThíchHiển thị thêm cảm xúc
Bình luận
Bình luận
Nguyen Thi Chau Long Rứa là biết tra rùi hẹ
Hà Hoàng Hồn thơ vẫn có vẻ học trò
Chu Hải An Nghe có chút dỗi hờn.

Trandinhbich Tran
Viết trả lời...
Chu Hải An Hâm mộ thầy rồi Trandinhbich Tran.Share về nhà, thỉnh thoảng đọc lại để gột bớt những bụi bặm cuộc sống hàng ngày,
Lê Thị Phương Thanh Ô k làm thơ về cá tôm à anh

Nga Vu Như ngày bập bẹ lên giảng đường ý he he he
Thảo Lê Em share về thầy nhé Biểu tượng cảm xúc smile
Viết trả lời...
Huong Dang Tưởng anh mình dạy triết thì khô khan triết lý thế mà lại văn thơ lai láng chảy tồ tồ thế này 😜😄
Huong Dang Sao giờ này mà anh còn thức hả?
Trandinhbich Tran Anh cô nửa thức nửa ngủ Biểu tượng cảm xúc grin
Trandinhbich Tran
Viết trả lời...
Bảo Cuội Anh không về góc phố nhỏ mồ côi
Cây bàng xưa và hàng me đứng đợi
Con đường nhỏ và em một thời nông nổi
...Xem thêm

Trần Đình Bích ------GIÀNG ƠI


Trần Đình Bích. 5.5.2016

 ------GIÀNG ƠI

Khi cá không còn hát nữa
Và biển bạc sóng mồ côi
Tổ phụ triệu người dân Việt
Đi đâu để sống trên đời ?
Cha Rồng trùng khơi nước độc
Mẹ Tiên rừng trọc núi trơ
Nhìn con phá từng thớ đất
Ngây ngô biết đến bao giờ ?
Đầu tư vào công nghệ thấp
Sản xuất triệt hạ môi trường
Đã nghèo còn thêm ngớ ngẩn
Muôn đời con cháu tai ương !
Nhìn sang bạn bè lối xóm
Nhật bổn rồi Xanh ga pho
Người ta đâu nhiều tài vật
Mà khôn ngoan đến không ngờ !
Hôm nay sóng trào nước mắt
Ngày mai gió nổi cơn điên
Cháu con triệu nhà bạo bệnh
Đứa nghèo khốn nạn trước tiên!
Giàng ơi hãy quay nhìn lại
Cúi đầu nghe nước thở than
Chín chục triệu người là chủ
Cớ sao quyết sách buông màn?
Đi tắt nghĩa là bỏ bớt
Bao nhiêu điều kiện ăn toàn
Nghĩa là nhắm mắt dấn bước
Mặc rừng kệ biển tan hoang ?
Phát triển phải đâu cán đích
Quy vào con số khô khan
Hạnh phúc phải đâu tăng trưởng
Mặc cho trăm họ cơ hàn?
Quê hương ngàn năm một cõi
Yên bình bãi mía nương dâu
Đồng xanh cánh cò lả lướt
Cha ông giữ bạc mái đầu!
Non sông dặm dài ngà ngọc
Rừng vàng biển bạc Giàng ơi
Dân ta ngàn năm khó nhọc
Nhẽ đâu phó mặc cho người ?
Cơm ăn lưng vơi cũng đặng
Tép tôm chẳng thịt thì râu
Xanh kia ngoài vườn mấy cọng
Xin người tha thiết thương nhau !
Xin người đừng vì tham bát
Chớ vì tư lợi bỏ mâm
Trăm triệu đồng bào còn đó
Chớ quỳ trước quỷ sa tăng !
ThíchHiển thị thêm cảm xúc
Bình luận

Trần Đình Bích - ---MUỐN LÀ CÁT BỤI ------




Trần Đình Bích - 30.4.2016

---- - MUỐN LÀ CÁT BỤI ------

.........Thành quách rong rêu vời tuyệt cảnh
Ngàn năm như thể mới hôm qua
Ta chỉ muốn hoá thân thành cát bụi
Ngủ quên trong thác tháp ngọc ngà........

Thứ Bảy, 30 tháng 4, 2016

Trần Đình Bích ------ TÌM PHẬT

Trần Đình Bích  ( Ngày Quốc giỗ 2016)

        TÌM PHẬT 

Ghé chùa thăm Phật

Chẳng thấy ngài đâu

Kiếm trước tìm sau

Trăng treo ngoài ngõ !

ĐÊM