Subscribe:

Thứ Năm, 25 tháng 4, 2019

MƯỜI O CÒN MÃI

Trandinhbich Tran, 23/3/2019

    ---MƯỜI O CÒN MÃI---


Một ngày thăm lại mười O
Miên man điệu ví câu hò xa xăm
Nén hương chỗ các O nằm
Thoáng trong làn khói một hàng mỹ nhân
Điểm danh tiểu đội chân trần
Xuân, Xuân, Rạng, Hợi, Cúc, Tần, có chưa
Hà, Hường, Xanh, Nhỏ, hồi trưa
Đếm bom lấp đất trong mưa, mô rồi?
"Có" ran một giọng hàng đôi
Mười O đủ cả trên đồi trưa nay
Các O nhớ kỹ lệnh này
Bom rơi đạn nổ kệ thây hấn nờ
Đường là huyết đạo bây giờ
Còn bom là phải căng cờ báo ngay
Đếm từng tiếng nổ bên tai
San bằng từng hố cho tài xế qua
Đại quân Nam Bắc vô ra
Còn xe là phải xông pha thông đường
Dạ ran một tiếng một lòng
Cờ đây xẻng đó cuốc choòng nơi tay
Hò ơ thù bọn tàu bay
Rải bom xuống đất mẹ cày nát bươm
Trong tim hai tiếng yêu thương
Miền Nam một dải chiến trường ngóng trông
Nhanh tay nào, kệ mưa giông
Cào bom phá đá ta không ngại gì
Gió lào táp đỏ hàng mi
Kệ cha hấn, nỏ sợ chi, mặc lòng
Hiên ngang như sắt như đồng
Mười O trung dũng gánh gồng xe qua
Giang tay ôm lấy sơn hà
Mười O, tiểu đội mãi là Mười O!


Thứ Sáu, 12 tháng 4, 2019

 Trần Đình Bích - GÓC PHỐ MỒ CÔ

(Hà thành 13/4/2019)


Anh chẳng về phố cũ nữa đâu em

Về làm chi khi tim buồn da diết

Nơi mình đã từng vui không kể xiết

Những hẹn hò phố ấy em xưa


Anh chẳng về góc phố nữa đâu

Dẫu nắng vẫn lênh lang trên vòm cây cơm nguội

Ngọn gió đầu hè vờn bông tỉ muội

Thôi, lao xao xưa cũ để làm gì

Thứ Hai, 28 tháng 1, 2019

VẬT CHẤT VÀ Ý THỨC LÀ MỘT THỂ THỐNG NHẤT


VẬT CHẤT VÀ Ý THỨC LÀ MỘT THỂ THỐNG NHẤT

Nếu vật chất và ý thức là một thể thống nhất thì cuộc tranh luận giữa Triết học Duy vật và Triết học Duy tâm tồn tại từ bao thế kỷ qua sẽ thực sự đi đến hồi kết. Tranh cãi “vật chất quyết định ý thức” hay “ý thức quyết định vật chất” sẽ không còn ý nghĩa nữa.
Bắt đầu từ “cuộc cách mạng lượng tử” khoảng 70 năm về trước, nhiều nhà khoa học đã tìm ra sự tương đồng đáng ngạc nhiên giữa các kết quả nghiên cứu của họ và một số bí ẩn hay gặp trong tôn giáo. Heisenberg, Bohm, Schrodinger, Eddington, Einstein – những nhà khoa học nổi tiếng – tất cả đều có quan điểm rằng thế giới là huyền bí và thuộc về tinh thần.

Cái khung hạn chế của khoa học thực chứng

Năm 2016, có đến hai nhóm nghiên cứu độc lập đến từ Đại học Maryland và Đại học Harvard công bố đã tạo ra một loại vật liệu mới – tinh thể thời gian. Loại tinh thể này có cấu trúc nguyên tử lặp lại theo thời gian, chúng có các trạng thái dao động ổn định khác nhau lặp lại theo chu kỳ ở trạng thái năng lượng điểm không. Phát hiện này mang đến viễn cảnh về các vật liệu mới có đặc tính và hình thù thay đổi lặp lại theo thời gian, ví dụ: vật liệu lúc thì dẫn điện, lúc thì cách điện.
Trong những năm vừa qua, các nhà khoa học cũng liên tục có những phát hiện mới, ví dụ như trạng thái thứ 2 của nước ở thể lỏng (thay đổi tính dẫn nhiệt, dẫn điện, khúc xạ và sức căng bề mặt ở nhiệt độ từ 40-600C), hay cách làm cho nước vẫn đóng băng ở 1050C nhờ dùng các ống nano cacbon. Những điều này minh chứng rằng càng tìm hiểu về thế giới xung quanh, thì chúng ta lại càng kinh ngạc về hiểu biết ít ỏi của mình.
Tiến sĩ David Bohm (1917–1992), một trong những nhà vật lý lý thuyết quan trọng nhất của thế kỷ 20, cho rằng: từ khi còn nhỏ, chúng ta đã học để nhìn thế giới qua một cái khung cố định của những quan niệm, vì vậy chúng ta thường phản ứng ngay lập tức với mỗi trải nghiệm mới, thậm chí trước khi có thời gian để suy nghĩ: “Theo cách này, chúng ta tin rằng một số cách cảm nhận và nhận thức thế giới là cố định, mặc dù thực ra là chúng đã được chúng ta khám khá và xây dựng ngay từ khi còn nhỏ và trở thành các thói quen.” [4]


(ảnh: NASA/Wiki)

Quan điểm của Einstein và Bohm tương đồng với quan điểm của những người thực hành tín ngưỡng và tôn giáo. Giới Thần học cho rằng khoa học thực chứng hiện nay (khoa học khẳng định tri thức xác thực bắt nguồn từ sự kiểm nghiệm thực chứng) không hoàn thiện và đóng một cái khung cứng nhắc vào tư duy của con người. Nó không thể giải thích được sự tồn tại của các không gian khác, không thể thấy được bản chất của vật chất cũng như các vấn đề được cho là “ngẫu nhiên” hoặc “tự nhiên”…

Thứ Ba, 20 tháng 11, 2018

HƯỚNG DẪN THỰC HIỆN VIẾT TIỂU LUẬN CUỐI MÔN HỌC MÔN TRIẾT HỌC MÁC - LÊNIN

HƯỚNG DẪN THỰC HIỆN VIẾT TIỂU LUẬN CUỐI MÔN HỌC

MÔN TRIẾT HỌC MÁC - LÊNIN

 Tài liệu này gồm 6 phần:

PHẦN 1: NHIỆM VỤ CÁN BỘ LỚP THỰC HIỆN

PHẦN 2: QUY ĐỊNH CHUNG VỀ THỰC HIỆN TIỂU LUẬN

PHẦN 3: MINH HỌA ĐỀ CƯƠNG CỦA 1 ĐỀ TÀI CỤ THỂ

PHẦN 4: MINH HỌA TRÌNH BÀY TRANG MỤC LỤC

PHẦN 5: HƯỚNG DẪN CÁCH VIẾT KẾT LUẬN KHOA HỌC

PHẦN 6: DANH SÁCH ĐỀ TÀI

------------------------------------------------------

 

Chủ Nhật, 9 tháng 9, 2018

Trandinhbich ----- NHỜ CẬY -----

Trandinhbich. 10/09/2018

----- NHỜ CẬY ----

Ly hôn với một bóng hình 

Đi vào cõi nhớ một mình năm nao 

Đất thì thấp giời thì cao 

Đoạ trong sầu khổ mộng bào đêm thu 

Người đi về tít mù u 

Bóng hình ở lại ngục tù tim ta

Nay nhờ em xử cho ra

Trả lại anh tháng ngày xa một mình 

Cho trăng với cuội dứt tình 

Cho anh với một dáng hình chia tay 

Cả trông dáng ngọc ngà đây 

Xử sao để những tháng ngày không oan!

Thứ Sáu, 22 tháng 6, 2018

CHO MỘT CUỘC TÌNH

Trần Đình Bích 22.6.2018

-- CHO MỘT CUỘC TÌNH---

Khi cánh cổng thiên đàng khép lại
Bạn cúi đầu và tim hát tang ca
Chỉ có Chúa trên cao cười ngạo nghễ
Tung đồng xu nâng chén rượu hương hoa
Này hảo thủ xin đừng ứa lệ
Đời là mây, mây thì mãi bay vèo
Bao tâm ý cũng là trò chơi cả
Như sương tàn trên mỏm đá cheo leo
Phút tám chín lạc thần ảo ảnh
Dẫu thiên tài cũng máu đỏ da người
Cứ nức nở vì đời là định mệnh
Hoa sẽ tàn, cỏ vẫn mãi xanh tươi !

----- KHI CON NÍT YÊU-----

----- KHI CON NÍT YÊU-----

Mùa hè năm 1986, tôi lên 10, tính cả tuổi mụ là 11 niên. Thằng ranh con nghịch súng bóc (còn gọi là súng bốp hoặc súng phốc) như thần, chọi quay (quê tôi gọi là chọi gụ), bắn bi đá (tự mài bằng miệng chai), đánh đáo, bắn ná thun...Hè năm ấy nắng vỡ đầu, gió Lào bỏng phổi và Uôn cúp. Tôi không biết Uôn cúp là cái gì, không hề, cho đến đêm ấy, không rõ là mấy giờ nữa, trăng mờ mờ, mấy đại ca xóm rủ nhau đi xem Uôn cúp và tôi bám càng. Cả xã Xuân An tịnh không có cái tivi nào, nhưng nhà tôi gần Xí nghiệp đóng tàu Bến Thủy, ngoài đó có cái tivi đen trắng. Mấy anh đi trước, tôi lẽo đẽo theo sau, các anh chạy ù ù nhát ma tôi, tôi đếch sợ cũng chạy ù ù theo. Sân khu tập thể Xí nghiệp đóng tàu Bến Thủy đông nghẹt người, thanh niên, trung niên, bà già trẻ con, các chị nhơ nhỡ hơn tôi tý tuổi, nhiều lắm á, tập trung thành vòng trăng khuyết mà trung tâm là cái tivi đen trắng bé tí (đó cũng là cái tivi đầu tiên tôi thấy trong đời). Nó sôi sóng, lúc được lúc không, đằng sau tivi là mấy anh thanh niên đang xoay cái cột tre, trên cái cột tre là mấy sợi râu màu trắng xếp ngang xếp dọc, lạ quá hén. Cứ mỗi lần các anh xoay trượt qua chút xíu là màn hình tivi lại sôi như nồi cơm mẹ nấu, mấy bác áng chừng là đại ca khu tập thể thì phải) hét ầm lên "quay lại quay lại, nựa đi nựa đi, được rồi, rồi, mất rồi, quay lại nựa đi..." cứ thế, um ti ủm tỏi cả lên. Tôi len qua chân, qua háng, qua cả biển người để vô vòng trong cái vầng trăng khuyết to đùng ấy, mấy anh thanh niên bị tôi chen bực mình quát ầm ĩ "con nít, ra ngoài đi mi", "con nhà ai ri, rúc chi tợn rứa"...ầm ĩ cả góc. Mặc kệ, tôi cứ rúc qua thôi, ai nói chi thì tự nghe, he he. Mấy chị thanh niên giật thon thót, hét ầm ĩ khi tôi vươn tay trèo qua người như hiệp sĩ bơi ếch, mãi sau này mới hiểu tại sao các chị lại hét ầm lên như thế.
Đêm đó, trận cầu đó đã đi vào lịch sử đời nít ranh của tôi. Đó là trận mà Chúa Maradona một mình chọi chết tuyển Anh. Nào ai biết Maradona là ông nào, tuyển Anh là tuyển nào, tôi chả biết, chỉ biết rằng có một thanh niên bận quần đùi áo xanh trắng số 10 dẫn quả bóng đi qua một, rồi hai, rồi ba, rồi bốn, cha mệ ơi, rồi năm cầu thủ phía bên kia, ổng sút tung cái lưới và cả cái sân tập thể như phát điên, người xem được phát điên đã đành, cả những người ở vòng ngoài tít kia (chắc chắn là không xem được rồi) cũng phát điên, hò hét tung cả đêm. Tôi suýt chút nữa bị dẫm lên người vì các bác các chú các anh chị nhảy cẫng lên sau pha bóng đó. Người lớn thật rách việc, sướng thì hét là được rồi, sao phải nhảy cẩng lên kia chứ, thêm nữa, chuyện nhảy cẫng lên là quyền của bọn ranh con như tôi hoặc quyền của những chú cún khi nô nhau mà thôi. Người lớn cơ mà, sao cẫng lên kia chứ. Trong khoảnh khắc đó và bằng cách nào đó tôi chễm chệ trên lưng một chị, chị vừa gỡ tôi xuống vừa lầu bầu "con ai ri, đứa mô ri".